Chương 21: (Vô Đề)

Đăng không về nhà mà chạy thẳng qua nhà nó, không quên mua thức ăn và trà sữa mang qua.

Tới nơi, mở cửa phòng bước vào thấy nó nằm ngủ ngon lành, cậu nở một nụ cười gian tà, bước tới nằm xuống bên cạnh rồi rất nhẹ nhàng đặt tay nó gần chỗ nhạy cảm của mình.

Xong xuôi đâu đó, cậu la to vào tai làm nó giật mình thức giấc.

-Cậu đúng là ghê gớm, định sàm sỡ tôi đấy hả?

Nghe tiếng la thất thanh, nó mắt nhắm mắt mở nhìn xuống, quả nhiên tay của mình đang để gần chỗ đấy làm nó tỉnh ngủ ngay lập tức, mặt đỏ bừng xấu hổ.

-Biến thái.

-Ơ, cô này lạ nhợ, vừa ăn cướp vừa la làng hả? Tôi mà không cứng rắn đã mất đời trai trong tay cô rồi đó.

Đăng khoái chí hả hê khi nhìn thấy gương mặt đỏ bừng vì mắc cỡ của nó. Cơ mà sao tên đáng ghét này lại nằm bên cạnh mình cơ chứ, hình như có cái gì đó sai sai.

-Đừng có mà giở trò nha chưa ku, lợi dụng lúc chị ngủ rồi làm việc hả? Mơ đi nghe chưa.

Nói xong nó lết xác vào nhà vệ sinh, Đăng chỉ nhìn theo lắc đầu. Chỉ cần nó quên đi chuyện của Thức mà có thẻ mỉm cười tự nhiên như thế này là được rồi.

Đăng bày thức ăn ra chờ sẵn, rồi không đợi được nữa cậu nói vòng vào trong hối thúc.

-Chị Kiến ơi, chị ngủ quên ở trong đó hay sao mà lâu vậy chị?

-Chờ một xíu.

Nó bảo là chờ một xíu mà gần 5 phút mới chịu chui ra, con gái làm gì mà lâu dữ vậy không biết.

-Ăn tối thôi.

Đăng kéo tay nó ngồi xuống, nhìn đống thức ăn cậu mang tới mà nó cảm thấy đói cồn cào, cũng đúng thôi từ trưa đến giờ có ăn gì đâu. Tên hàng xóm tốt bụng có mang qua chén cháo nhưng nó nôn ra hết trơn rồi có còn gì trong bụng đâu mà không đói chứ.

-Woa, hiểu ý đồng đội ghê.

Nó ngồi xuống ăn ngon lành, không quan tâm có cặp mắt đang nhìn mình chằm chằm.

-Ăn từ từ thôi, cậu là Kiến chứ có phải heo đâu mà ăn ghê thế?

Nghe Đăng nói, nó vẫn không ngẩng mặt lên, vừa ăn vừa nói rất tự nhiên.

-Cậu mà không ăn nhanh tôi ăn luôn phần cậu bây giờ,

Đăng lắc đầu chịu thua với nhỏ này luôn, nhìn nó ăn dễ thương không chịu được, hai má phúng phính để lộ cái lúm đồng tiền xinh xắn, nếu nó mặc đầm trang điểm lên thì cũng chẳng thua gì hotgirl đâu.

Hai đứa ăn uống xong xuôi, Đăng lấy trà sữa đưa cho nó. Trời ạ, ai đời lại đưa người ta uống lạnh trong ngày đèn đỏ chứ, mà thôi cũng kệ, không uống thì phụ lòng bạn trai quá.

-Ngon không? Trà sữa này tôi phải xếp hàng cả tiếng mới mua được đó.

-Ngon, nhưng uống một ly không có đã, cho tôi xin luôn ly của cậu đi.

-Mơ đi cưng, tôi đường đường là voi cũng không ăn nhiều bằng con Kiến như cậu nữa, phải gọi cậu là heo đúng hơn.

-Cậu mà là voi gì chứ, voi người ta biết làm xiếc còn con voi này vừa xấu vừa già vừa chẳng biết xiếc, thảo nào sở thú không muốn nuôi phải đi lang thang thế này đây.

-Cậu mà dám chê tôi lần nữa tôi sẽ cắn lưỡi cậu đó.

-Đồ con voi biến thái.

Hai đứa ngồi trước nhà cãi nhau ầm đùng không ai chịu nhường ai. Lần đầu tiên Đăng thấy nó chịu cãi nhau với người khác như thế, đối mắt đen cứ liếng láy liên tục nhìn thu hút khủng khiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!