Chương 20: (Vô Đề)

Hôm nay Đăng không đi học nên cậu đứng đợi nó ở nhà trọ để cùng ăn trưa chung. Nhưng chờ gần 30 phút vẫn chưa thấy nó về, mọi khi nó không bao giờ về trễ mà.

Trong lòng cảm thấy lo lắng, Đăng chạy một mạch tới trường tìm. Vừa nhìn thấy nó ngồi co ro một góc, Đăng hốt hoảng lao tới.

-Cậu bị sao thế? Chuyện gì xảy ra vậy hả?

Nó ngước lên nhìn cậu với ánh mắt vô hồn làm cậu cảm thấy xót xa. Nhẹ nhàng cởi áo khoác mình mặc vào cho nó, cậu đỡ lên xe chở về.

Về tới nhà, đặt nó nằm trên sàn nhà, Đăng muốn biết chuyện gì đã xảy ra ngay lập tức.

-Nói tôi nghe đã xảy ra chuyện gì được không?

-Đừng hỏi nữa, cậu về đi.

Nó tránh né câu hỏi của Đăng rồi cố gắng gồng người ngồi dậy, tay với lấy chai dầu trên trên kệ gỗ.

-Cậu bị thương chỗ nào à? Cậu muốn tôi chết vì lo lắng phải không?

Giọng Đăng khẩn thiết đến nỗi nó chỉ muốn ôm chầm lấy cậu để khóc một trận cho nhẹ lòng nhưng không thể, nếu nó nói mọi chuyện ra chắc chắn Đăng sẽ tìm đến Thức, và rồi thế nào cũng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

-Tôi không sao, chỉ là đến tháng nên đau bụng thôi.

Nó nói cho qua chuyện, Đăng cũng cho đây là chuyện bình thường nên không chút nghi ngờ.

-Để tôi thoa dầu cho.

Đăng đỡ nó nằm xuống, rồi nhẹ nhàng thoa dầu lên bụng cho nó.

Vừa thoa Đăng vừa mát xa nhẹ nhàng, cậu nghe người ta nói làm như vậy tử cung sẽ giảm co thắt và sẽ đỡ đau hơn. Nhưng cứ mỗi lần đụng đến chỗ bị Thức đánh, nó khẽ rên nhẹ làm cậu cảm thấy hơi lạ.

Nãy giờ cậu mới để ý, trên bụng nó có một vết bầm đỏ giống như bị ai đó cố tình dùng lực tác động. Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu đã biết ai gây ra chuyện này rồi.

-Là thằng em khốn nạn của cậu gây ra chuyện này đúng không? Tôi sẽ đi tìm hắn tính sổ.

Đăng không giữ được bình tĩnh đứng lên định đi ra khỏi nhà thì liền bị nó hốt hoảng cản lại.

-Đừng đi, cậu đừng đi đâu hết có được không?

-Tôi sẽ cảnh cáo hắn đừng đụng đến cậu nữa, cậu cứ để tôi đi.

Đăng cúi xuống gỡ tay nó ra, nhưng chưa kịp làm nó đã ôm chầm lấy cậu. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu cảm xúc dồn nén trong lòng theo nước mắt tuôn ra, lần đầu tiên trong đời nó khóc đến nghẹn ngào như vậy.

-Đừng.. đi.. tôi không muốn cậu xảy ra bất cứ chuyện gì, bây giờ bên cạnh tôi chỉ còn mình cậu mà thôi. Thức là người không có chuyện gì không dám làm, nên cậu đừng liên quan đến chuyện này được không? Tôi sợ lắm….

Những lời nói của nó chạm đến trái tim Đăng, thật đáng thương. Có lẽ nó đã rất sợ hãi, có lẽ nó đã rất đau đớn nên mới khóc thương tâm như thế, cậu nhất định phải làm cho ra lẽ chuyện này. Nhưng lúc này đây, cậu không muốn nó phải thêm lo lắng nữa.

-Tôi sẽ không đi đâu hết, ngoan, nằm xuống nghỉ ngơi đi nha.

Đăng vỗ về rồi đặt nó nằm xuống, ánh mắt vô cùng dịu dàng.

-Còn đau không? Hay tôi đi mua thuốc cho cậu nhé.

-Không cần đâu, tôi hết đau rồi.

-Hôm nay ở nhà nghỉ ngơi đừng đi làm, tôi sẽ xin phép giúp cậu.

Nó khẽ gật đầu rồi mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, tay vẫn nằm gọn trong tay Đăng, người con trai duy nhất khiến nó yên tâm trong cuộc đời.

-Cậu ngốc lắm biết không hả?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!