Chương 19: (Vô Đề)

-Sinh nhật vui vẻ nha Kiến.

Đăng lấy từ trong túi ra một chiếc lắc đeo tay xinh đẹp bằng bạch kim rồi nhẹ nhàng đeo vào tay cho nó, có chút ngạc nhiên nó rụt tay lại.

-Tôi không nhận món quà đắt tiền thế này đâu.

-Cậu mà không nhận tôi giận cậu suốt đời luôn đó.

Nhìn món quà đắt giá mà nó cảm thấy ái ngại kinh khủng, có thể đối với nhiều người đó chỉ là một sơi dây bình thường nhưng đối với nó đó là món quà rất cao cấp mà nó chưa từng nghĩ đến. Còn Đăng nữa, cậu chỉ là một học sinh bình thường thì đào đâu ra tiền để mua cái này chứ.

Nó nghiêm mặt nhìn Đăng dò hỏi.

-Tiền đâu ra cậu mua cái này?

-Tiền…của tôi.

Đăng gãi đầu không biết trả lời thế nào, cậu bịa đại và dĩ nhiên nó không tin rồi.

-Đừng có xạo, nói mau.

Nhìn ánh mắt sắc bén của nó, cậu đành phải nói sự thật không dám gian dối nửa lời.

-Tôi xin mẹ.

-Điều kiện là gì?

-Hai tuần ngoan ngoãn ở nhà, không chơi bời, cá độ, đua xe, lêu lổng.

-Đồ ngốc.

Chẳng biết nói thế nào với tên này nữa, chỉ biết là cậu rất ngốc, ngốc khi làm những điều này cho nó.

Nó biết ngay là muốn được cho một số tiền lớn, mẹ Đăng cũng sẽ có điều kiện với cậu mà. Nhưng kể ra cái điều kiện thế này cũng tốt, cậu không đi chơi mấy trò kia là cũng bớt lo lắng rồi.

-Ừm, tôi ngốc lắm, nhưng chỉ ngốc với một mình cậu thôi biết không hả?

Câu nói của Đăng làm cho nó cảm thấy ấm áp, trong mắt cậu nó lại trở nên đặc biệt như thế sao?

-A, sao băng kìa Kiến.

Đăng chỉ tay lên trời làm nó bật cười, có cố gắng làm cho nó vui cũng đâu cần phải bày trò con nít như trong phim vậy chứ.

-Cậu băng thì có, sao băng nào mà xuất hiện ở đây.

Nó đệm theo làm Đăng hụt hẫng, nhưng vẫn không bỏ cuộc.

-A, sao chổi kìa.

-Cậu chổi thì có.

-A, sao Hỏa kìa.

-Cậu hỏa thì có.

-A, sao Đẹp kìa.

-Cậu đẹp thì có.

Nói xong nó mới thấy mình bị hố, còn Đăng thì khoái chí cười nghiêng ngả với trò đùa của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!