Chương 18: (Vô Đề)

Những lời nói ấy khiến nó suy nghĩ, nó có thể có được sinh nhật vui vẻ như những người khác sao? Nó sợ lắm, sợ sẽ xát muối vào vết thương đang âm ỉ trong lòng.

-Chị Kiến ơi, chị vui lên đi, ăn chơi trước hậu quả tính sau đi.

Cái miệng bép xép của thằng Tuấn vậy mà được việc, cả đám bắt đầu nhoi lên nên nó đành phải nhập cuộc nếu không lại ồn ào làm phiền hàng xóm nữa.

-Được rồi, mọi người ăn đi.

Nó thổi nến xong rồi bắt đầu ăn uống chung với đám bạn. Hắn cũng rất nhanh kết thân với mọi người, con trai mà, vô bàn ăn thì ai cũng trở thành thân hết.

-Thay mặt gia đình, chúng em chúc chị Kiến sinh nhật vui vẻ, trăm năm hạnh phúc, bách niên giai lão và sớm sinh quý tử.

Thằng Tuấn đứng lên cầm ly bia ra vẻ trịnh trọng làm cả đám cười nghiêng ngả. Nó cũng cạn lời với cái thằng này luôn.

-Bớt nhậu nhẹt trong nhà tôi đi, tôi là con gái đó.

-Một năm mới có một ngày mà, ăn chơi trước hậu quả tính sau đi chị Kiến.

Bọn chúng đang hăng như thế có nói cũng không nói được nên thôi thích làm gì thì làm vậy.

Trong suốt buổi tối, cả đám vừa ăn vừa nói đủ thứ chuyện trên đời làm nó cũng không nhịn được cười.

Chưa bao giờ nó cảm thấy vui vẻ như hôm nay, ít nhất nó cũng không còn ghét ngày sinh nhật của chính mình nữa.

-Hôm nay đi làm mệt không?

Đăng nói nhỏ vào tai nó, mấy tên kia thì uống cũng hơi nhiều nên mặt mũi đứa nào cũng lừ đừ hết rồi. Mới nhỏ xíu mà học đòi uống bia với người ta, mà uống được nhiều đi đã đành, chỉ mới có vài ly là say bí tỉ rồi mà cứ thích chứng tỏ.

Nghe Đăng hỏi, nó chỉ lắc đầu không nói. Nhìn trong ánh mắt yêu thương của Đăng nó thấy sự ân cần quan tâm ở bên trong, cảm giác hạnh phúc len lỏi khắp cơ thể.

-Không mệt sao mặt mũi xanh mét thế kia?

Đăng vừa dứt câu thì cơn buồn nôn ập tới, nó chạy vào nhà vệ sinh nôn hết ra, sao mà nó ghét cái ngày đèn đỏ kinh khủng vậy không biết.

-Cậu bị sao thế? Nãy giờ đâu có uống miếng nào đâu mà nôn dữ vậy?

-Chuyện con gái thôi.

Nó vừa nói vừa dọn dẹp đống đồ nãy giờ bày ra, mấy tên kia thì ngủ lăn quay ra sàn không biết trời trăng mây gió gì nữa, hắn cũng về phòng ngủ một giấc ngon lành luôn rồi.

-Ngồi đó đi để tôi dọn cho.

Đăng giữ tay nó lại rồi rất nhanh nhẹn dọn dẹp bãi chiến trường. Nhìn Đăng làm mà tự nhiên nó cảm thấy tâm tình vui vẻ, một người ngang tàng như cậu cũng có lúc đảm đang vậy sao.

Trong khi chờ Đăng, nó ra ngoài ghế đá ngồi một mình. Nó thích cái cảm giác yên tĩnh không một bóng người thế này.

-Ngồi ngoài này coi chừng sương xuống bệnh đó.

Đăng vừa nói vừa khoác áo lên người nó rồi ngồi xuống bên cạnh, cảm giác thật nhẹ nhàng và ấm áp.

Nó nhìn cậu mỉm cười.

-Lần trước, Khang cũng nhìn thấy tôi nôn vậy nên mới nghĩ tôi có thai đó.

-Ừm, tháng nào cậu cũng bị vậy hết hả?

Ánh mắt Đăng nhìn nó thật dịu dàng mang đến cho người khác cảm giác được quan tâm, điều mà trước kia nó chưa từng được nhận.

-Cũng có tháng không bị, nói chung cũng chẳng có gì to tát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!