Tối, đi làm về ngang qua phòng thấy hắn đang cặm cụi lăn cái trứng gà trên mặt, tự dưng trong lòng có chút tội nghiệp nên nó ghé vào trong.
-Đưa đây giúp cho.
Nhìn hắn loay hoay với cái trứng hoài mà không được nên nó ra tay nghĩa hiệp, dù gì nó cũng là thủ phạm gây ra vụ án này mà.
Hắn ngoan ngoãn đưa trứng cho nó giúp.
Vừa lăn nó vừa cảm thấy tội lỗi, công nhận mình mạnh tay thật, ném một cái muốn nát mặt người ta luôn. Tính ra là hắn quá hiền nên mới im lặng, gặp người khác không chửi một trận cũng đánh cho te tua rồi.
-Đau không? Nó buột miệng hỏi.
-Nghĩ sao không đau, hết trò để chơi rồi hay sao chơi chọi dép, tôi sợ bạn mấy người lắm rồi.
Hắn vừa xoa xoa cái mặt vừa nói, mà nghĩ cũng tội Đăng thật, tự dưng lại mang tội danh này thay nó.
-Thật ra…là do tôi ném đó.
Nó anh hùng nhận lỗi, nhưng hình như hắn chẳng có chút gì bất ngờ y chang đã biết từ trước vậy đó.
-Tôi biết rồi.
-Sao biết hay vậy?
-Tưởng tôi là con nít hả? Nếu là người khác ném thì tôi đã sống chết với hắn một trận sinh tử rồi.
Tự dưng nghe hắn nói có một câu mà nó có cảm tình ngay lập tức, tính ra làm hàng xóm của hắn cũng tốt thật, có làm gì cũng không bị xử tội, người gì mà hiền thế không biết.
-Linh mang thai mà làm gì chạy nhảy dữ vậy, phải lo cho em bé nữa chứ.
Đang trò chuyện vui vẻ nghe câu nói của hắn làm nó suýt bật ngửa. Vậy là hắn vẫn còn nghĩ nó có thai, người gì mà ngây thơ non nớt dữ vậy trời.
Nó lấy tay xoa xoa bụng như thiệt luôn.
-Phải rèn luyện nó khỏe mạnh từ trong bụng mẹ thì mai mốt mới đỡ bệnh vặt được.
-Đúng là con nít.
Hắn buông một câu phũ phàng rồi lấy sách vở ra học, mắt còn chẳng thèm ngước lên nhìn nó nữa.
Không nói nữa thì thôi, nó đứng lên về phòng.
Hai ngày nữa là sinh nhật nó, nói cho sang vậy thôi chứ từ nhỏ đến lớn nó chưa biết sinh nhật là gì, chỉ nhớ đến khi cần cung cấp thông tin có liên quan đến thôi.
Nó ghét nhất là ngày sinh nhật, bởi bản thân không bao giờ muốn mình có mặt trên cõi đời này. Nó không có một người bạn nào gọi là thân, cũng chưa từng nhận được bất cứ món quà sinh nhật từ người khác.
Vậy mà thằng em cùng cha khác mẹ năm nào cũng được tổ chức sinh nhật ấm áp, đến khi lớn lên thì luôn được bố mẹ cho nhiều tiền để vui với bạn bè.
Cuộc sống vốn dĩ không công bằng nên đành chấp nhận, chỉ là ngày sinh nhật có gì đáng để chú ý đến chứ.
….
Sáng, Đăng chạy qua nó thật sớm. Mở cửa nhìn thấy cậu đứng đợi sẵn ở đó nó hết hồn, sao lại tới giờ này cơ chứ.
Nó lạnh lùng tỏ vẻ không vui.
-Ăn trộm hay sao mà thập thò trước cửa người ta giờ này?
-Ừ, tôi đi ăn trộm người chứ không trộm tài sản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!