Chương 15: (Vô Đề)

Đưa nó tới nhà, Đăng cứ ngồi mãi trong sân mà không chịu đi về, nó vẫn còn quê chuyện lúc nãy nên đuổi thẳng tay.

-Đợi đuổi mới chịu về hả?

-Em chỉ là một con kiến bé nhỏ tha cho em đi.

Đăng nhại theo giọng nó rồi cười khoái chí, gì chứ làm cho nhỏ này chịu hạ giọng van xin là ghê lắm rồi, không phải chuyện đơn giản đâu.

Nó liếc Đăng một cái nảy lửa, dám cả gan trêu chọc nó nữa mới ghê.

-Cậu nhắc lại một lần nữa tôi xem.

-Em chỉ là một con kiến bé nhỏ tha cho em đi.

-Bye bye forever.

Nó bực bội đi vào trong nhà, Đăng vội kéo tay lại.

-Chuyện gì?

-Tôi không hiểu tiếng Anh.

Trời ạ, chắc chết với cái tên này quá, cái mặt nhìn dở dở ương ương không chịu được. Đăng thì miệng lưỡi lúc nào cũng bép xép còn nó thì ngược lại, từ lúc gặp đám bạn này mới bị ảnh hưởng nên nói nhiều hơn thôi.

Đối với nó, việc gì cũng giải quyết bằng nắm đấm cho đơn giản, mà Đăng thì dân giang hồ thứ thiệt ai mà đánh lại chứ. Đôi khi ngẫm nghĩ lại thấy hai đứa như hai thằng bạn hơn là tình nhân, chẳng có chút ngọt ngào nào mà toàn cãi nhau thôi.

-Đi chết đi.

Nó lẩm bẩm chửi rủa, vậy mà Đăng không tỏ ra bực bội xíu nào, cậu hiểu tính nó quá mà.

-Tôi mà chết thiệt cậu sẽ trở thành Kiến góa phụ đó.

-Cậu mà còn gọi tôi là Kiến một lần nữa thì đừng trách máu chảy thành sông tanh trôi vạn dặm đó.

Đưa cái bộ mặt hung dữ kèm theo đôi mắt cảnh cáo ra nhìn Đăng, nó không tin cậu ta còn dám chọc ghẹo. Từ trước đến giờ chưa có ai dám đặt biệt danh cho nó yếu đuối như vậy, nghĩ sao người ta khỏe mạnh, đô con vậy mà gọi là Kiến, hỏi có điên không chứ.

-Ơ, không cho gọi thì thôi, đâu cần phải hù dọa vậy đâu. Em chỉ là một con kiến bé nhỏ tha cho em đi mà.

Đăng cố tình nhại lại chọc tức nó, không hiểu sao nó càng bực cậu càng thích, lúc đó mặt nó ửng đỏ, môi mím lại để lộ lúm đồng tiền ra trông xinh khủng khiếp.

-Cậu không muốn sống nữa đúng không?

Nó điên quá đưa nắm đấm về phía Đăng cảnh cáo nhưng cậu nhanh chân chạy mất tiêu. Cũng không vừa, nó đuổi theo đánh cho bằng được, cũng may cái khu trọ này nằm trong sâu lại có cái sân rộng rãi nếu không chắc có án mạng xảy ra quá.

-Cậu mà bắt được tôi thì tôi sẽ bỏ biệt danh đó, còn không thì ngày mai cả lớp sẽ gọi cậu là Kiến.

Đăng vừa chạy vừa quay lại chọc nó, cái tên này mà để đám đàn em trong lớp biết thì chắc chẳng còn mặt mũi nào mà lết đến trường nữa, nhưng tên đó chạy nhanh vậy làm sao mà đuổi kịp chứ.

Hết cách, nó đành phải lấy chiếc dép dưới chân lên ném thẳng về phía Đăng nhưng khổ nỗi chiếc dép phản chủ không trúng cậu mà đập thẳng vào mặt của hắn – đúng lúc vừa ra khỏi cửa.

Trời ạ, lúc nào không chịu ra lại ra ngay cái lúc dép bay thế kia., tình hình này chắc tiêu đời rồi.

Nó và Đăng đơ người nhìn nhau chờ đợi, còn hắn thì ôm mặt ngồi xuống.

-Có sao không, tại bạn tôi lỡ tay…

Nó nhanh chóng đổ thừa cho Đăng, không biết từ bao giờ nó lại mất hết khí phách anh hùng như thế. Bao nhiêu tính cách được rèn luyện để bước ra đời tự nhiên biến đi đâu mất tiêu, không lẽ chơi với Đăng làm nó trở nên mềm mỏng hơn sao.

Thấy nó đổ thừa, Đăng căng mắt lên nhìn. Bữa nay còn dám chơi trò này nữa mới ghê ha, nhưng thôi cũng được, có cơ hội để chứng minh tình cảm mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!