…RẦM…
Lớp đang ồn ào nghe tiếng đập bàn của Đăng vội im ngay lập tức. Cậu trừng mắt nhìn từng đứa một làm đứa nào cũng gầm mặt xuống không dám lên tiếng, đến lượt nó cũng không ngoại lệ, nhưng làm bộ mặt sợ sệt đó chỉ được vài giây là chịu hết nổi, nó phá lên cười làm cả bọn lại một lần nữa cười theo, Đăng cũng hết cách với con bạn này luôn.
-Anh hai bê đê lúc bực dễ thương quá đi mất
Nó lấy hai tay bẹo má Đăng làm cậu đơ người trong vài phút, đây là lần đầu tiên nó chủ động "đụng chạm" thân thể với cậu, chắc cậu không dám rửa mặt luôn quá.
Cả đám tủm tỉm cười khoái chí thôi rồi, không ngờ anh hai lại lúng túng lên vì hành động hết sức trong sáng của chị hai.
-Về chỗ ngồi hết cho tôi.
Tiếng hét của cô Lịch sử làm giải tán đám nhà lá chỗ nó, bà cô nhìn xuống bọn nó vẻ mặt không được vui vẻ, chắc sắp nổi trận lôi đình rồi đây..
-Cậu hay lắm, dám nói xấu tôi trước mặt người khác, thiên lôi sẽ dòm ngó cậu.
Đăng vẫn còn hằn hộc chuyện lúc nãy nên quay xuống cảnh cáo, nó chẳng những không sợ mà còn khoái chí cười suốt nữa mới ghê.
-Lâm Trúc Linh, lên bảng trả bài.
Tiếng gọi của cô như sét đánh ngang tai, vốn biết nó dốt rồi còn ráng kêu nó lên để sỉ nhục, thế nào chẳng bị tên Đăng kia cười vô mặt, còn đám đàn em nữa chứ.
Nó khều khều lưng Đăng tìm sự trợ giúp, cậu lúc nào cũng mưu kế đầy mình, trò nào cũng nghĩ ra được để giúp nó hết. Nhận được tín hiệu từ nó, như mọi khi Đăng đứng lên giải vây.
- Dạ thưa cô, bạn Linh không lên bảng được, tại tối qua bạn ấy đi chơi với em nên không thuộc bài ạ.
Suýt xíu nữa té ghế với tên này rồi, rõ ràng là cố tình chơi khăm nó đây mà, vậy mà nhiều đứa trong lớp còn tưởng thật nữa mới ghê, số nó đúng là khắc với cô Lịch sử.
-Em đứng hết tiết học cho tôi.
Nhìn mặt bà cô tức giận nó cũng không dám cãi lời, nó chỉ bực tên Đăng đang cười khoái chí kia thôi.
-Lần sau đừng có mà bêu xấu tôi nha chưa.
Đăng quay xuống chọc, nó đưa bộ mặt giận dỗi ra lườm cậu.
Đứng yên một chỗ buồn ngủ quá, nó lấy giấy bút ra vẽ cái đầu heo, ghi ở dưới dòng chữ I"M ĐĂNG HEO rồi lén lén dán ra sau lưng Đăng, cậu ấy thì chẳng biết gì vẫn vui vẻ như thường.
- Thưa cô, bạn Đăng xin phép đi vệ sinh ạ.
Nó vừa dứt câu thì mấy chục cặp mắt trong lớp hướng về phía hai đứa nó, Đăng cũng bất ngờ không kém, tự dưng lại xin cho người khác đi vệ sinh hay nó có ý đồ đen tối gì đây.
-Dạ không cần đâu cô.
Đăng đứng lên ý kiến, bà cô nhìn hai đứa khó hiểu.
-Cuối cùng là sao?
-Em không đi đâu cô.
Đăng nhanh miệng lên tiếng trước, đây là lần đầu tiên thấy nó chủ động phá hoại người khác, không hiểu sao Đăng lại thấy phấn khởi như thế.
-Bạn ấy ngại nên mới nhờ em xin giùm đó cô. Đăng đi nhanh lên đi, lỡ có chuyện gì sao cả lớp học được.
Nó thêm vào, cả lớp theo dõi câu chuyện của hai đứa còn bà cô thì nhìn Đăng vẻ thông cảm.
-Thôi em đi đi, nhanh lên rồi vào học, đây là chuyện hết sức bình thường không có gì phải ngại.
Đăng miễn cưỡng đứng lên ra ngoài, ngồi nói qua nói lại một hồi chắc người bị quê cũng chỉ có cậu thôi, tốt nhất là tìm đường thoát thân càng sớm càng tốt. Còn nó thì khỏi phải nói, gì chứ trả thù được Đăng là nó vui ghê lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!