Đây hình như cũng là một cách!
Sư tôn chúng ta lớn lên đẹp mắt như vậy, thực lực lại mạnh mẽ.
Nếu muốn tìm một đạo lữ thì hẳn là rất dễ mới đúng.
Đại sư huynh thật thông minh.
Nhưng đại sư huynh đi chưa được hai bước thì sư tôn đã hét lên ngăn lại.
"Đứng lại, không được phép đi!"
Thanh âm của sư tôn khàn đến lợi hại, nhưng còn có sức mắng ra tiếng.
"Nghiệt đồ."
Ta: "..."
Ồ, ta quên mất.
Sư tôn muốn thể diện.
Nếu là dùng lý do này đi tìm đạo lữ, thì mặt mũi của sư tôn rất có thể sẽ rớt khỏi tam giới rồi.
Nhưng trong tình thế hiện tại, thể diện làm sao quan trọng bằng mạng sống!
Nếu còn chần chừ thêm chút nữa, sư tôn sẽ bạo thể mà c/h/ế/t!
Trong lúc đang vô cùng lo lắng thì tiểu sư muội lại nhảy ra.
"Sư tôn là bởi vì ta nên mới trúng độc, ta... Ta tự nguyện làm giải d.ư.ợ. c cho sư tôn."
Nàng ta mang theo biểu tình 'ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục', ngượng ngùng v**t v* kết giới.
"Sư tôn, người để cho con giải độc cho người đi!"
Ta không hiểu sao nàng ta lại nói thế.
Sao đầu óc của nàng ta lúc có lúc không thế?
Nàng ta luyện khí còn sư tôn đã hóa thần.
Cho dù sư tôn có hút khô nàng ta cũng không giải được một phần ngàn chất độc này.
"Càn quấy!"
Hô hấp của sư tôn dần trở nên nặng nề thêm, người buộc phải đập vỡ một mảnh giường băng cứng như đá.
Tình d/ụ/c chậm rãi bò lên hai mắt người.
Sư tôn duy trì một chút lý trí cuối cùng nói với ta: "Các ngươi... đều đi ra ngoài, tự ta có thể."
Tiểu sư muội khóc rống vỗ kết giới: "Sư tôn, người đừng nói nhảm, mình người sao làm được."
"Ra ngoài!"
Sư tôn hét lên một tiếng rồi ho khan dữ dội.
Nhưng đột nhiên, ta nhìn thấy sư tôn ngẩn người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!