Chương 5: (Vô Đề)

Đại sư huynh đứng ở xa xa, cố gắng an ủi tiểu sư muội.

Nhưng ta cảm thấy như nàng không được an ủi.

Trên bãi sân trống, ta đứng đối diện tiểu sư muội.

Môi nàng gần như mím thành một đường thẳng.

Gió thổi bay góc áo nàng, ta không bỏ lỡ sự âm u trong mắt nàng ta.

Trong thoáng chốc, ta nhìn thấy tiểu sư muội trùng với thân ảnh kiếp trước của nàng.

Dưới chân giẫm lên vô số thi hài. Những hài cốt này là đồng môn của ta.

Nàng ta cười đến điên cuồng lại đắc ý. Trên khuôn mặt quen thuộc là sự lạnh lùng mà ta chưa từng thấy.

Nàng ta từng nói với ta: "Ngươi đúng là khó g/i/ế/t, nhưng không sao, ngươi c/h/ế/t thì ta liền qua cửa, đại sư tỷ đến phát huy một chút giá trị cuối cùng của ngươi đi."

Nàng ta thành công rồi.

Trận chiến đó ta bại, cái giá phải trả là t/ử v/o/n/g.

Nhưng hôm nay, ta nắm c.h.ặ. t lò luyện đan của mình.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ta định để nàng ta nằm nghỉ nửa tháng.

Tốt lắm.

Xảy ra t.a. i n.ạ. n ngoài ý muốn.

Ta co người lại ngã xuống đất.

Tiểu sư muội cách ta chỉ có nửa bước không biết làm sao nhìn bàn tay của mình, thì thào nói: "Ta...... Ta còn chưa chạm vào tỷ ấy."

"Phụt!" Ta phun ra một ngụm m.á.u.

Tiểu sư muội hoảng hốt lùi lại vài bước.

"Ta... ta thật sự còn chưa chạm vào tỷ ấy."

"Nhã Tưởng!"

"Sư tỷ!"

Đám người đang thảo luận đây là chiến thuật mới gì ở đằng xa đều biến sắc.

Nhận ra có gì không đúng liền chạy vội chạy về phía ta và vây quanh ta.

Tiểu sư muội không biết bị ai đặt m.ô.n. g chen qua một bên. Nàng nóng nảy: "Cái này, sao lại còn ăn vạ? Ta thật sự không chạm vào tỷ ấy!"

Bên tai là tiếng la hoảng hốt của các sư đệ.

Huhu huhu, làm như thể ta không còn nữa.

Mặc dù đám nhóc con này bình thường thấy ta như chuột thấy mèo sợ vô cùng, nhưng thời điểm mấu chốt vẫn rất lo lắng cho người làm đại sư tỷ như ta.

Trong lòng ta được an ủi.

"Đại sư tỷ, tỷ làm sao vậy? Tỷ đừng dọa ta mà!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!