Hoàn toàn không thấy các sư huynh đệ đang điên cuồng lắc đầu xua tay sau lưng nàng.
Tiểu sư muội vẫn đang nói: "Bọn họ luyện tập xong đều rất vất vả thế mà tỷ còn muốn tỉ thí với bọn họ, tỷ không cảm thấy quá không công bằng sao?"
Ta nghiêng đầu nhìn nàng, khóe miệng không nhịn được nhếch lên một nụ cười: "Ừm, có đạo lý."
Thấy ta thừa nhận, sống lưng tiểu sư muội càng thẳng, trong mắt chợt lóe lên sự đắc ý.
Phía sau một tiếng kinh hô vang lên, tiểu sư muội tự tin quay đầu.
Phỏng chừng ngay cả lý do thoái thác để nói cũng đã chuẩn bị xong.
"Sư muội, muội lại vì chúng ta bênh vực lẽ phải như thế, thật sự là làm chúng ta quá khâm phục, làm chúng ta quá cảm động!"
"Sư huynh, đây đều là việc muội nên làm."
Nụ cười tự tin của tiểu sư muội vụt tắt ngay khi nàng quay lại.
Không có hình ảnh như trong tưởng tượng.
Trước mắt chỉ có mấy cái đầu tụ cùng một chỗ, rỉ tai thì thầm.
Không ai để ý đến nàng.
"Đại sư tỷ lại cười!"
"Đại sư tỷ lâu rồi không cười như vậy!"
"Đại sư tỷ cười rất vui vẻ với tiểu sư muội, tỷ ấy chưa bao giờ cười với chúng ta như vậy, thật bất công!"
"Ta đã nói sư tỷ thích nữ tu sĩ, không thích nam tu sĩ, các ngươi còn không tin?"
"Cút!"
Trong mắt tiểu sư muội dường như có thứ gì đó vỡ nát.
Nhìn ra được, nàng có chút hoài nghi nhân sinh.
Ta ho nhẹ một tiếng:
"Nếu tiểu sư muội cảm thấy không công bằng, vậy miễn trừng phạt đi."
Nghe vậy, khuôn mặt của tất cả các đệ t. ử đều lộ vẻ vui mừng,
"Thật sao?"
"Đại sư tỷ trở nên dễ nói chuyện như vậy từ khi nào~"
"Ta đã nói quả nhiên tỷ ấy yêu muội muội!"
"Cút!"
Nhìn từng khuôn mặt nhỏ nhắn hoan hô nhảy nhót trước mắt, ta khẽ mỉm cười, ân cần mở miệng:
"Không luyện nữa, trực tiếp đ.á.n. h nhau đi, ai tới trước?"
Đáp lại ta là sự yên tĩnh đột ngột.
Trên người tiểu sư muội lại có thêm vài ánh mắt ai oán.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!