Chương 3: (Vô Đề)

Giống như bây giờ, khi hai huyết mạch va chạm, toàn thân ta sẽ xuất hiện đau đớn tê liệt.

Nhưng ta đã quen rồi.

Loại đau đớn này mỗi tháng sẽ xảy ra một lần. 

Có khi sớm, có khi trễ, dù sao cũng chưa từng đúng lúc.

Nói chung, bán yêu không sống quá mười tám tuổi.

Ta rất may mắn, được sư tôn nhặt về.

Sau đó ta ở Tàng Thư các của tông môn tìm được bí pháp có thể áp chế.

Chỉ có nửa cuộn thôi.

Một canh giờ sau, cảm giác đau đớn dần dần bị ta đè xuống.

Bí pháp rất tốt chỉ là có chút di chứng.

Có lẽ vì chỉ có một nửa.

Di chứng không tính là nghiêm trọng, sau khi đau xong dễ nóng nảy mà thôi.

Luôn muốn phá hoại điều gì đó.

Nói đơn giản thì ta muốn đ.á.n. h người.

Ta đi vào sân luyện võ nhìn thấy nguyên một đám bao cát nhỏ nhảy nhót sống động cách đó không xa.

Trong lòng ta xẹt qua một tia vui mừng.

Ta đến hơi muộn.

Thường ngày lúc này các sư đệ bao cát của ta hẳn là đã sắp hàng ngay ngắn, hăng hái luyện kiếm.

Nhưng hôm nay, trong đám người có thêm một bóng dáng mỹ lệ.

Là tiểu sư muội.

Ta không ngạc nhiên.

Tính toán ngày tháng, tiểu sư muội tìm sư tôn không có kết quả nên đương nhiên sẽ phải chuyển mục tiêu công lược.

Lúc này tiểu sư muội đang ân cần đưa cam lộ linh tuyền cho đám bao cát với nụ cười tươi đẹp sáng rỡ. 

Nàng nhẹ nhàng kiễng chân, lau mồ hôi cho họ.

Trước kia trên đỉnh núi này chỉ có ta là nữ tu sĩ, đám nhóc choai choai này nào có được loại đãi ngộ này.

Cả đám mặt đỏ như m.ô.n. g đám khỉ nhị sư đệ nuôi ở sau núi, còn nhe răng cười quang quác.

Ta cười lạnh.

Một đám ngu ngốc, các ngươi coi người ta là sư muội, nhưng sư muội lại coi các ngươi là chất dinh dưỡng.

Ta nhanh chân đi tới.

Còn chưa tới gần đã có tiếng líu ríu truyền đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!