Chương 2: (Vô Đề)

Giống như tiếng kêu của linh kê mà Nhị sư đệ nuôi ở hậu viện.

"Sư tôn, đây là do Na nhi tự tay làm cho người, là một loại bánh đặc sản ở quê của Na nhi, ăn ngon lắm, người nếm thử nhé~"

Tiểu sư muội kéo tay áo sư tôn và đẩy bánh ngọt về phía người, trong ánh mắt nồng nặc nũng nịu và chờ mong.

Sư tôn nhìn bánh ngọt trong đĩa, là kiểu dáng y chưa từng thấy qua.

Khéo léo tinh xảo, còn tản ra mùi thơm nhàn nhạt.

Sư tôn nhìn về phía tiểu sư muội, mặt mày lạnh lùng không biết làm sao như muốn nói 'đúng là không có cách với con'.

Ngoài miệng thì hết cách nói: "Được rồi."

Nhưng tay lại sớm thành thật chạm về phía bánh ngọt.

Ngay khi người sắp đụng vào chiếc bánh ngọt thì đỉnh đầu bỗng nhiên rơi xuống bóng người.

Người và tiểu sư muội đều bỗng chốc sửng sốt.

Ngẩng đầu liền thấy ta hai tay ôm n.g.ự.c, mặt không chút biểu cảm.

Ta lạnh nhạt nhìn bọn họ, biết rõ còn cố ý hỏi:

"Sư tôn, người đang làm gì vậy?"

Sư tôn còn chưa mở miệng, tiểu sư muội đã vội vã đứng dậy.

Nàng tủi thân c.ắ. n môi dưới: "Sư tỷ, ta chỉ là muốn dỗ sư tôn vui vẻ, ta không giống sư tỷ có tu vi cao cường như vậy, ta quá yếu nên chỉ có thể làm chút điểm tâm phàm giới trò chuyện bày tỏ tâm ý."

Nàng vừa nói thân thể vừa co rúm lại vài lần, mơ hồ toát ra vài phần sợ hãi đối với ta.

"Nếu sư tỷ không thích, ta, ta sẽ không làm nữa."

Biểu hiện của nàng thật sự đáng thương khiến ta giống như hung thần ác sát, nhưng rõ ràng ta chỉ nói một câu.

Sư tôn nhìn không nổi nữa lên tiếng hòa giải: "Nhã Tưởng, chỉ là một chút tâm ý của sư muội con thôi, con..."

"Hồ đồ!"

Ta không nghe sư tôn nói hết câu đã quát một tiếng ngắt lời.

Hai người bị ta dọa sợ đến ngẩn ra.

Ta liếc tiểu sư muội một cái, sau đó nhìn về phía sư tôn với vẻ vô cùng không tán thành.

"Sư tôn! Đồ ăn ở phàm giới ăn vào thân thể dễ sinh ra uế khí gây bất lợi cho việc tu hành, tiểu sư muội mới nhập môn không biết thì thôi đi, thế mà người cũng không biết?"

Xem ra sư tôn bị ta nói có chút mê mang.

Người nhỏ giọng trả lời: "Biết, biết rõ..."

Với sự lên án mạnh mẽ, ta chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

"Chưởng môn chưa xuất quan! Nhân tộc chưa cường thịnh! Tam giới chưa thái bình!"

"Người làm trụ cột tông môn và là tấm gương của nhân tộc, đạo tâm sao có thể bất ổn như thế?"

"Hôm nay một miếng bánh ngọt, ngày mai một cái chân giò, khi nào mới có thể nâng cao tu vi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!