Chương 13: (Vô Đề)

Chỉ thấy chưởng môn đang ngồi trên giường, điên cuồng v**t v* hồ ly trắng trong n.g.ự.c.

Ta ngớ ra.

Họ chơi rất vui nên không chú ý đến chúng ta.

Đại sư huynh mất tự nhiên ho khan một tiếng.

Sư tôn sợ tới mức lông dựng đứng.

Thoáng chốc trở về hình người ngồi nghiêm chỉnh, chỉ là trên mặt vẫn còn sót lại chút ửng hồng.

"Không biết gõ cửa hả?"

Đại sư huynh: "Là đệ t. ử suy nghĩ không chu toàn."

Sư tôn: "Ừm, các con có việc gì?"

Ta nghẹn cười: "Không có việc gì, chỉ là đến thăm sư tôn một chút cảm ơn ân cứu mạng của người." 

Sư tôn nhìn ta một cái rồi phớt lờ ta.

Sau đó chỉ vào một đĩa điểm tâm trên bàn bên cạnh, nói với chưởng môn: "Sư tỷ~ ta muốn ăn cái kia."

Chưởng môn cực kỳ giống quân vương bị yêu phi mê hoặc tâm trí.

Vẻ mặt cưng chiều: "Được~ ta lấy cho đệ."

Sư tôn c.ắ. n một miếng bánh ngọt do chưởng môn đút, trong mắt mang vẻ đắc ý nhìn ta.

"Không sao, về sau đừng lấy đồ của vi sư là được."

Ta: "..."

Thật trẻ con.

Chưởng môn hỏi ta vấn đề huyết mạch xung đột.

Ta thành thật nói vẫn chưa tìm thấy nửa cuốn sau của bí quyển.

Nàng nhíu mày và bảo ta cho nàng xem nửa cuộn kia.

Ta ngoan ngoãn lấy ra.

Nàng cùng sư tôn lại gần, đ.á.n. h giá trên dưới trái phải một phen.

Chưởng môn như có điều suy nghĩ: "Sao ta cảm thấy hình như đã gặp ở đâu rồi."

Sư tôn: "Ta cũng vậy."

Ánh mắt của chưởng môn rời đi từng chút một, cuối cùng dừng lại ở chân bàn đá trong phòng.

Có thể thấy ở đó có lót vài quyển sách.

Trên mặt ta xuất hiện một vết nứt.

Ta không tin lại trùng hợp như vậy.

Nhưng hiện thực đã vả bốp bốp vào mặt ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!