Chương 9: (Vô Đề)

Trần Quân Dương hỏi lại Tương Dã lần nữa: "Quay lại không?"

Tương Dã hỏi: "Cậu phát hiện cái gì sao?"

Trần Quân Dương cất điện thoại: "Mùi máu."

Cậu ta một bước lao ra cửa sân, lúc này gió đêm đìu hiu, trong thôn không có một bóng người, nhưng lại có một điểm phát sáng ở rừng cây phía xa. Nhìn kỹ thì ánh sáng ấy không phải cái gì khác, nó được phát ra từ ngôi miếu ở giữa đầm, loáng thoáng xuyên qua khe hở của rừng cây.

"Theo sát tôi." Trần Quân Dương quay đầu lại nói.

Tương Dã đuổi kịp, cậu thi chạy một ngàn năm trăm mét bị thua không phải vì cậu chạy không đủ nhanh mà là do sức chịu đựng của cậu không đủ. Hai người dọc theo đường nhỏ trong thôn đi tới đầm, đi chưa được mấy bước thì họ nhìn thấy một ông lão.

Đây là người sống duy nhất mà họ gặp ở trong cái thôn này.

Hai người liếc nhìn nhau, nhanh chóng dừng lại.

Ông lão đi rất nhanh, sắc trời sắp tối sầm lại, ông lão lại đội một cái mũ bồ to nên không phát hiện ra bọn họ, mãi cho đến lúc Tương Dã mở miệng nói chuyện, ông lão đột nhiên bị dọa hoảng sợ.

Vành mũ vểnh lên để lộ gương mặt già nua như vỏ cây khô, nhưng trong đôi mắt đục ngầu kia lại chứa nỗi sợ quá lớn: "Ôi, cậu trai trẻ ở đâu đến vậy, người dọa người có thể dọa ch*t người đấy!"

Tương Dã lại lấy lý do ngụy biện lừa gạt người lúc trước ra.

Ông lão đã sống hơn nửa đời người, Tương Dã cũng không phải là người chuyên gia đi lừa đảo, để cậu mang vẻ mặt cố nặn ra nụ cười đi gạt người, làm sao có thể dễ dàng gạt người như thế. Nhưng ông lão dường như không muốn nói chuyện với Tương Dã nên nói: "Gì mà tác giả với không tác giả, cậu mau đi đi, người phía trước ch*t rồi, cần làm đám tang, cả thôn đều đến giúp, cậu đến tìm ai thì cũng không thể tìm thấy đâu.

Quan Thủy Đàm của chúng tôi cũng không có gì tốt để viết đâu, cậu không thấy ở đây không có người trẻ tuổi nào à, người trẻ tuổi đều bỏ đi hết rồi, các cậu cũng mau đi đi."

Nói xong ông lão liền vượt qua hai người rồi đi thẳng.

Trần Quân Dương lại nhìn chằm chằm vào bóng lưng của ông lão.

Tương Dã liều hiểu ý của anh ta: "Mùi máu là từ trên người ông ta?"

Trần Quân Dương gật đầu, Tương Dã lại cảm thấy ông lão này chỉ là một người bình thường, hơn nữa ông ấy còn vừa tiết lộ một tin tức quan trọng đó là phía trước có người muốn làm đám tang, nên bèn hỏi: "Anh còn ngửi thấy mùi gì khác ngoài mùi máu không?"

Trần Quân Dương nhăn cái mũi, lắc đầu.

Ngửi không thấy, cũng có khả năng là do khoảng cách.

Tương Dã nói: "Đi về phía trước nhìn xem."

Thôn được xây dọc theo mặt nước, có hình lưỡi liềm ở phía đông của Quan Thủy Đàm, nhà họ Thẩm ở mặt kia của lưỡi liềm còn đám tang ở mặt bên này của lưỡi liềm, khó trách vừa rồi không gặp được người nào.

Khoảng cách càng gần tiếng nói càng lớn, mũi chó của Trần Quân Dương lại có phản ứng: "Mùi máu tươi, vừa mới ch*t không lâu."

Khi cậu ta nói chuyện trước mặt Tương Dã vẫn có chút không được tự nhiên, giọng nói cũng lộ ra chút không được tự nhiên. Nhưng cậu ta không thể không nói chuyện, bởi vậy mà nghẹn đến mức lỗ tai cũng đỏ cả lên, rất giống bộ dáng "xấu hổ" mà Quyết Minh nói.

Lúc này mặt trời đã hoàn toàn biến mất, những người lo liệu đám tang đã thắp sáng đèn dầu. Bởi vì phần lớn người dân trong thôn đều tập trung ở đây nên cả thôn chỉ có chỗ này là sáng, còn từ chỗ họ nhìn ra nơi khác là một mảnh đen kịt.

Tương Dã và Trần Quân Dương ẩn náu trong bóng tối, lờ mờ nghe thấy chữ "Ma nước" truyền ra.

Nghe thấy chữ "ma", sắc mặt của Trần Quân Dương liền thay đổi. Cậu ta là người Cục điều tra hình sự, người Cục điều tra hình sự là người hiểu rõ nhất, trên thế giới này căn bản không hề có ma, nếu có cũng là "Ác ma" từ Lộc Dã mà ra.

"Tôi ở đây chờ cậu, cậu lặng lẽ qua đó." Tương Dã dứt khoát từ bỏ vỏ bọc ngoài là chuyên gia viết sách, quyết định ẩn náu. Trần Quân Dương do dự, sếp đã dặn dò là cậu ta không được rời khỏi Tương Dã nửa bước, nhưng đối diện với đôi đồng tử sáng của Tương Dã, cậu ta như bị đầu độc vậy, trong đầu hiện ra hình ảnh Tương Dã đóng vai Sherlock Holmes, liền gật đầu đáp ứng.

Trần Quân Dương lặng lẽ đi rồi lại lặng lẽ quay lại, trước sau không quá mười phút: "Có người rơi vào trong hồ nước ch*t đuối, người trong thôn nói là do ma nước hại. Bây giờ t/hi t/hể đang được đặt trong quan tài, đến mai đưa đi chôn."

Tương Dã: "Không đúng, ch*t đuối ở đâu mà lại có máu."

Trần Quân Dương cũng cảm thấy điều kỳ lạ này, cậu ta càng đến gần quan tài thì càng ngửi thấy mùi máu tươi. Cái mùi này đối với người bình thường mà nói thì có lẽ cũng không rõ ràng, nhưng Trần Quân Dương rất nhạy cảm với mùi máu tươi, cậu ta có thể ngửi được từ xa, mùi lại nồng như vậy thì chắc chắn là phải chảy rất nhiều máu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!