Chương 5: (Vô Đề)

Lần tiếp theo Tương Dã tỉnh lại là khi cậu đang ở trong phòng của một khách sạn xa lạ.

Căn phòng âm u, chỉ có một tia sáng chiếu qua khe hở của tấm rèm cửa, tình cờ chiếu vào khuôn mặt Tương Dã. Cậu đưa tay che mặt, muốn ngồi dậy, nhưng xương cốt vẫn đau nhức, đầu óc cũng nặng nề, như thể không những đã ngủ quá lâu mà còn ngủ đến hồ đồ rồi.

Phải khoảng mười phút sau cậu mới hoàn toàn tỉnh táo, bước xuống giường, "xoạt" một tiếng mở toang rèm cửa, ánh mặt trời chói chang.

Bên ngoài cửa sổ, cả thành phố vẫn là dáng vẻ ngựa xe như nước áo quần như nêm của nó, tất cả những yêu ma quỷ quái đều bị đè dưới bê tông cốt thép, yên bình tựa như thời tiết hôm nay, không một gợn mây.

Ngay khi bị ánh nắng ấm áp chiếu vào, dường như cả cơ thể Tương Dã cũng thoải mái lên. Cậu mở cửa sổ đón những làn gió nhè nhẹ, cậu cũng không ngạc nhiên khi thấy trên cánh tay mình có quấn băng gạc. Quần áo trên người cũng sạch sẽ, có thể thấy rằng đã có người thay giúp cậu.

Tương Dã cũng chả buồn suy nghĩ xem cuối cùng là ai đã thay quần áo giúp cậu. Từ khi hiểu chuyện, cậu đã bắt đầu tự chăm lo cho cuộc sống hàng ngày của mình, không bao giờ để bất cứ ai đến gần mình, bây giờ nghĩ đến việc ai đã thay quần áo giúp cậu, lại là tự mình đi tìm cảm giác khó chịu.

Cậu ngáp một cái, xoay người đi vào phòng tắm rửa mặt, rửa mặt xong thì chậm rãi đun cho mình một ấm nước sôi, bưng ly nước ngồi xuống trước cửa sổ.

Khi Hình Trú xách cơm hộp đi vào, thấy cảnh cậu đang ngồi trước cửa sổ. Khung cảnh vô cùng yên bình, ánh mặt trời chiếu lên mặt Tương Dã, trông cậu rất—vô tư lự.

Loại tình huống này rất khó xảy ra với một người vừa bước sang tuổi mười tám sau khi đã trải qua một biến cố lớn như vậy, đặc biệt là cậu vẫn còn bị thương, cánh tay mảnh khảnh quấn băng gạc tưởng chừng như chỉ cần bẻ nhẹ thôi là sẽ gãy.

Tương Dã nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn anh, liếc nhìn hộp cơm anh xách theo: "Cho tôi à?"

Hình Trú không nói chuyện, trực tiếp đặt hộp cơm lên bàn trà.

Bây giờ là hơn một giờ chiều, trên bàn có một bát cháo trứng kèm với thịt nạc và một bát canh sườn, trong túi ni lông còn có hoa quả tráng miệng. Tương Dã không thích ăn cháo, chỉ thích ăn thịt, nhưng lúc này không phải là lúc để kén cá chọn canh. Sau khi ăn no, cậu trực tiếp vào chủ đề chính: "Rốt cuộc chuyện Thẩm Duyên Chi và Tống Linh là như thế nào?"

Hình Trú đứng trước cửa sổ và trả lời: "Những gì cậu thấy không phải là con người thực sự của họ."

Tương Dã: "Ý anh là sao?"

Hình Trú: "Mười năm trước, họ không ch*t. Người dân Lộc Dã đã cứu họ từ cơn lũ bất ngờ ấy và đưa họ đi, từ đó biệt tăm không một dấu vết. Nhưng Thẩm Duyên Chi và Tống Linh mà cậu thấy là khi bọn họ đã bị ma ám, vẫn thể xác đấy nhưng linh hồn lại là của người khác. Thẩm Duyên Chi và Tống Linh thật đã ch*t rồi."

Lộc Dã? Ma ám?

Tương Dã chợt nghĩ đến những gì Tống Linh đã nói, bà ta nói rằng bà ta có thể nhìn thấy ma và đến từ một nơi đặc biệt. Chắc chắn có một phần giả dối trong đó, nhưng nếu có phần đúng thì sao?

Hình Trú thấy cậu cau mày, hỏi: "Cậu biết được bao nhiêu?"

Lúc này, dường như Hình Trú lại trở về bộ dạng lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, một bầu không khí nguy hiểm toả ra xung quanh anh, khiến Tương Dã nhanh chóng nghĩ đến một từ—thẩm vấn.

Rất khó để nói dối người này, bởi vì đôi mắt anh dường như có thể nhìn thấu mọi lời dối trá.

Nhưng Tương Dã thật sự không biết gì cả, cậu không chút sợ hãi mà nhìn thẳng vào mắt Hình Trú, như thể đang nhìn thẳng vào trận mưa gió của đêm qua, lại hỏi: "Anh nói với tôi rằng trên đời này không có ma. Vậy chuyện ma ám kia là sao? Tại sao Tống Linh lại nói muốn lấy xương cốt của tôi."

Hình Trú im lặng nhìn cậu, sau một lúc mới thu ánh mắt lại, nói: "Đồng bằng Lộc Dã, một địa điểm lưu đày. Không thể nghiên cứu được tuổi đời và nguồn gốc của nó, và nơi này không thể tìm thấy trên bản đồ. Nghe có vẻ khó tin, nhưng nó thực sự tồn tại. Có tin đồn rằng những người sống ở đó đều là con cháu của những tội nhân gi*t người hung ác nhất, họ bị kết án ở đó, cách biệt với thế giới, vĩnh viễn không thể rời đi."

Nghe đến đây, Tương Dã lại nhớ tới lời nói của Tống Linh.

"Trong mắt bọn họ, cha mẹ là tội nhân, vậy con chính là con đẻ của tội nhân. Vĩnh viễn không thể thoát khỏi."

Hình Trú tiếp tục giải thích: "Nơi đó không thể xác định vị trí, người ngoài không tìm được, không vào được, người bên trong cũng không ra được. Nếu muốn dứt khoát rời khỏi Lộc Dã thì nhất định phải đi qua một cánh cửa, nhưng khi đi qua đó, thân thể sẽ bị huỷ hoại và chỉ còn lại hồn phách. Ma ám chính là đoạt xác, chọn một người sống, gi*t ch*t người đó, thay thế người đó rồi sau đó thay da đổi mặt cho người đó, chào đón một cuộc sống mới."

Nói cách khác, Thẩm Duyên Chi và Tống Linh đều đã bị đoạt xác, bây giờ trong cơ thể bọn họ là hai người khác đến từ Lộc Dã. Nhưng nếu Tống Linh thật, mẹ cậu đến từ Lộc Dã, vậy thì sao mà bà ta ra ngoài được?

Cũng là sau khi huỷ hoại thân thể, đoạt xác sao?

"Không có ngoại lệ?" Tương Dã siết tay vịn ghế sô pha.

"Có. Nếu người dân Lộc Dã và người bên ngoài sinh ra một đứa trẻ. Đứa trẻ này sẽ có đặc tính của hai thế giới, chỉ cần gi*t ch*t nó rồi lấy một khối xương đặc biệt ra khỏi cơ thể, khối xương này—sẽ trở thành chìa khóa của cánh cửa đạo giáo đó."

Hình Trú dừng lại một chút rồi nói: "Tương Dã, cậu chính là một trong số đó. Trong tay mẹ cậu cũng có khối xương đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!