Chương 49: (Vô Đề)

Lúc Tương Dã tỉnh dậy đã là rạng sáng, những người khác cũng ngủ. Kéo rèm cửa sổ để nhìn ra ngoài, thành phố nhỏ Minh Xuyên này cũng không có đèn đuốc từ lâu, trên đường chỉ có vài ngọn đèn đường chiếu sáng, ánh đèn mờ như những con đom đóm trong đêm trăng.

Thức dậy đi rót một ly nước, Tương Dã mở điện thoại ra xem thông tin mà Quyết Minh đã đăng trên app.

Đã tìm được nhà thiết kế của Đảo Mộng Mơ, nhưng không phải chỉ có một người duy nhất, mà là một nhóm sinh viên đại học vẫn còn hơi non nớt lúc bấy giờ. Bây giờ nhóm này không còn có đội hình gồm những người của năm đó nữa, có người thì lặn mất tăm, có người thì đã có chút danh tiếng, nhưng cho dù là ai đi nữa, họ cũng chưa từng nhắc đến Đảo Mộng Mơ một lần nào.

Quyết Minh đã tìm thấy một bài báo về Đảo Mộng Mơ năm đó. Trên bài báo đó có một bức ảnh Trần Tranh chụp chung với bọn họ. Phía trên chỉ đơn giản ghi danh tính của hai bên và một câu nói: Họ đã thề sẽ tạo nên một công viên giải trí mơ ước đầu tiên ở trong nước, cái tên Đảo Mộng Mơ đã ra đời như thế.

Sự kết hợp giữa doanh nhân trẻ thành đạt với sự tràn đầy năng lượng và bồng bột của những sinh viên thực sự rất phù hợp với từ "Mộng Mơ" này. Nhưng mà trong số những người này, chỉ có Trần Tranh là người Minh Xuyên, hơn nữa ông ta còn là một trẻ mồ côi.

Vị trí của Đảo Mộng Mơ bây giờ chính là trại trẻ mồ côi mà Trần Tranh đã từng ở trước đó. Lúc Trần Tranh học đại học, trại trẻ mồ côi bị phá bỏ, sau này Trần Tranh có tiền rồi mới mua lại mảnh đất này và kế hoạch xây dựng cả một khu du lịch này cũng là do ông ta đề xuất ra.

Nếu đúng là như vậy thì câu chuyện về Đảo Mộng Mơ ở nửa đoạn trước đã hoàn chỉnh. Đây thực ra là hòn đảo mơ ước của Trần Tranh. Một đứa trẻ mồ côi quyết chí tự cường và cuối cùng cũng thành công, kết quả là đã xây dựng nên một công viên giải trí mơ ước trên địa chỉ cũ là trại trẻ mồ côi.

Có lẽ đây là mơ ước thời thơ ấu của Trần Tranh? Hay mục đích là áo gấm về làng?

Cho dù là vì cái nào đi nữa thì giờ đây Tương Dã cũng rất muốn gặp Trần Tranh, nhưng lại không tìm thấy Trần Tranh. Tin tức mà Quyết Minh gửi cho Tương Dã dựa vào suy đoán mà thôi.

Chăm sóc khách hàng Tiểu Linh Linh: Lúc Trần tranh mới phá sản thì còn có người nhìn thấy ông ta, trên diễn đàn địa phương cũng có những bài đăng thảo luận về chuyện của ông ta. Dường như ông ta đang xoay tiền khắp nơi để chuẩn bị đợi thời trở lại, nhưng không thấy có gì tiếp theo cả. Ông ta là trẻ mồ côi, không kết hôn, không có người nhà, sau khi bán nhà thì ở nhà thuê nhưng thông tin về việc thuê nhà chỉ có đến cuối năm đó, sau này cũng không còn tìm được địa chỉ của ông ta nữa.

Nhưng sau khi tôi nghe lời cậu đi điều tra thì phát hiện ra rằng Trần Tranh không phải là loại người mới thất bại một lần đã không gục dậy nổi, ông ta biệt tăm biệt tích như vậy, có phải là đã ch*t rồi không?

Chăm sóc khách hàng Tiểu Linh Linh: Thương đã gi*t nhiều người như vậy, vẫn còn mấy bộ xương chưa xác định được nhân thân, có khi nào một trong số đó có Trần Tranh.

Không thể không nói đây là một phỏng đoán rất có thể xảy ra. Tương Dã im lặng suy nghĩ, tiếp tục xem những tin tức liên quan trên mạng, liên quan đến Trần Tranh, trại trẻ mồ côi và Đảo Mộng Mơ.

Thời gian thấm thoát trôi qua, mặt trời đã mọc rồi.

Hình Trú đến gõ cửa, đưa Tương Dã ra ngoài ăn sáng.

Trong lúc ngồi chờ món ăn trong tiệm ăn sáng, anh nói cho Tương Dã biết sự thật về Thẩm Duyên Chi. Đây là quyết định sau khi anh đã cân nhắc thận trọng. Thay vì cắt thịt bằng một con dao cùn, thì tốt hơn là cắt bừa bằng một con dao sắc bén. Tương Dã có quyền biết sự thật, mặc dù cậu còn nhỏ tuổi, nhưng tâm tính của cậu lại vượt xa các bạn cùng lứa rất nhiều, thực sự không thể coi cậu là một đứa trẻ được.

Tương Dã im lặng một lúc lâu, nói "Tôi biết rồi. Ở cái chỗ Quan Thủy Đàm đó, ai đi điều tra?"

Bỏ qua đoạn chất vấn, Tương Dã trực tiếp chuyển sang đoạn tìm biện pháp giải quyết. Bình tĩnh và kiên quyết như vậy vốn sẽ khiến mọi người cảm thấy vui vẻ yên tâm, bởi vì như vậy sẽ chứng tỏ rằng cậu chỉ mới ở đây trong một khoảng thời gian ngắn nhưng đã thể hiện tiềm năng trở thành một đồng đội xuất sắc, nhưng Hình Trú lại nhíu mày—dù thế nào thì Tương Dã vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Hình Trú cảm thấy rất mâu thuẫn.

Lúc này, ông chủ cuối cùng cũng bưng bữa sáng lên, hai tô hoành thánh và tiểu lung bao, hơi nóng làm mờ mắt anh, cũng khiến cho anh tạm thời ném đi những suy nghĩ linh tinh trong đầu, đáp: "Tông Miên."

Tương Dã cũng là người trong cuộc, thậm chí là nạn nhân, anh đã đến Quan Thủy Đàm một lần và không thấy gì bất thường, vì vậy nên cũng không cần phải đi lại lần thứ hai, để tránh nhìn cảnh mà đau lòng. Để Tông Miên đi xử lý là thích hợp nhất, một mình anh ta cũng có thể làm được.

Nghe vậy, Tương Dã chỉ gật đầu một cái và không nói gì.

Nhưng Hình Trú thì lại có thể nhìn ra sự khác thường của cậu, bởi vì cậu không ăn rau thơm, nhưng chắc là ông chủ đã vô tình làm rơi một ít vào trong bát của cậu, nhưng khi cậu dùng thìa múc canh uống thì múc phải nó rồi nuốt luôn mà vẻ mặt không hề thay đổi. Nhớ kỹ lại trước đây, mỗi khi Tương Dã nhắc đến Tống Linh và Thẩm Duyên thì rất ít khi dùng những từ xưng hô như "Cha mẹ" hay "Ba mẹ" mà vẫn luôn gọi thẳng tên.

Gọi như vậy nghe có vẻ hơi lạnh lùng, nhưng lại càng giống như là đang cố tình tránh né.

Chẳng mấy chốc, Tương Dã đã ăn hết một tô hoành thánh. Hình Trú dùng đũa gắp mấy cái tiểu lung bao cho cậu, cậu cũng ăn từng cái một, chẳng qua là từ đầu đến cuối đều không thấy có vị gì cả.

Tương Dã vẫn nhét trực tiếp miếng cuối cùng vào miệng như trước, nhưng cậu ăn phải một ít ớt dầu, cay đến mức đầu lưỡi như không còn là của mình nữa. Nhổ ra thì bất lịch sự, cậu cố chịu đựng vội vàng nuốt nước bọt xuống, hai mắt nhìn chằm chằm Hình trú.

"Không ăn cay được à?" Vẻ mặt Hình Trú bình tĩnh, thật giống như vừa rồi không phải anh là người cố ý chấm ớt mấy cái kia vậy.

"Tôi, có thể." Tương Dã nghiến răng.

"Ăn một cái nữa không?"

"No rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!