Hành động lần này của Tông Miên không gặp phải nguy hiểm.
Tương Dã còn tưởng rằng trên đường trở về anh ta sẽ gặp một trận truy đuổi nhưng lại không có mà đã đưa người bình an trở về, hơn nữa anh ta còn đích thân tiến hành thẩm vấn.
Là một người làm công số khổ mới sáng ra đã bị người ta kéo dậy khỏi giường, cho nên tâm trạng của anh ta bây giờ không thể nào tốt được. A Lương và Thương rơi vào trong tay anh ta, những lời Tương Dã đã nói với Thương trước khi rời đi đã ứng nghiệm: "Chờ tới lúc vào trong nhà giam, thủ đoạn của bọn họ sẽ không nhẹ nhàng giống như tôi đâu."
Ở bên phía Tương Dã, một người một mèo đang giằng co với nhau.
Tương Dã nhanh chóng phát hiện rằng con mèo này có một chút kỳ lạ. Nhìn ánh mắt lấp lánh của nó rất có hồn, mấy lần nó xuất hiện đều chỉ rõ phương hướng cho Tương Dã, cực kỳ tâm linh và không hề tầm thường, nhưng ở một phương diện khác thì nó có hơi "ngốc". Ví dụ, nó cứ luôn nhìn thẳng vào Tương Dã, không có nhiều cử động nhỏ và rất hoạt bát như những con mèo khác, một ví dụ nữa là từ trước đến giờ nó chưa bao giờ mở miệng, thậm chí ngay cả một tiếng "meo" cũng không có, giống như người câm vậy.
"Mày biết tao à?" Tương Dã hỏi.
Con mèo vẫn chỉ nhìn cậu như cũ chứ không trả lời, Tương Dã lại nói thêm mấy câu nữa, nhưng nó cũng không có thêm bất kỳ phản ứng nào. Tương Dã nhìn theo cái bóng của nó, con mèo này có tồn tại thật, nhưng tình huống đang xảy ra bây giờ, rốt cuộc là như thế nào?
Không rõ được tình hình, không tìm được lý do, Tương Dã chỉ có thể yên lặng nhìn những thay đổi của nó. Cậu ngồi cách con mèo đen một khoảng khá xa, con mèo đen lại liếc cậu một cái, không rời đi.
Một người một mèo cứ ngồi yên lặng như vậy trên mái nhà mà hóng gió cùng nhau, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy những con mèo khác đi qua đi lại trong công viên giải trí bên dưới nữa.
Từ tầm nhìn của Tương Dã ra ngoài, bộ dạng của con mèo đen này trông hơi giống một vị chúa sơn lâm yên tĩnh đã nhiều năm—nhìn đi, đây chính là giang sơn của trẫm.
Nó cũng thường xuyên ngồi ở đây để nhìn xuống công viên giải trí à?
Trong đầu của Tương Dã chợt hiện ra ý nghĩ này, vì vậy cậu lại nhìn xung quanh, nhưng đáng tiếc dựa vào dáng đi từ tốn của con mèo, luôn đến rồi đi không chút dấu vết, mái nhà này lại dầm mưa dãi nắng suốt bao lâu nay, muốn lưu lại một dấu chân cũng rất khó.
"Đảo Mộng Mơ…" Tương Dã thì thầm cái tên này.
Rốt cuộc công viên giải trí bị bỏ hoang này là thế giới của những con mèo hoang, hay là ổ của côn trùng, hay là một nơi gi*t người hoàn hảo cho những kẻ gi*t người hàng loạt?
Chỗ này…
Sau khi suy nghĩ, Tương Dã lại mở tài liệu về Đảo Mộng Mơ mà Quyết Minh đã gửi cho cậu ra lần nữa, ánh mắt cậu lại rơi vào dòng chữ "Bất động sản Minh Xuyên". Cậu liên lạc với Quyết Minh và hỏi, "Sau này thương nghiệp phát triển Đảo Mộng Mơ lúc đầu đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Quyết Minh: "Chờ một chút, để tôi đi tra đã."
Quyết Minh nhanh chóng đưa ra câu trả lời: "Công ty bất động sản Minh Xuyên phá sản sau khi đóng cửa Đảo Mộng Mơ được một năm. Ông chủ Trần Tranh đã bán hết tài sản để trả nợ. Sau này thì không có tin tức gì cả. Thông tin tôi có được ở đây dường như cũng không có gì đặc biệt, kinh doanh không được tốt cho lắm rồi phá sản. Sau khi bị đả kích thì biến mất khỏi tầm mắt mọi người, là xu hướng phát triển rất thường gặp… Cậu thấy Trần Tranh có gì không ổn sao?"
Tương Dã hỏi ngược lại: "Tại sao Thương lại chọn Đảo Mộng Mơ làm nơi hoạt động của gã ta?"
Quyết Minh: "Ồ, không phải vì chỗ này bị bỏ hoang nên rất thích hợp để giấu người sao? Cũng giống như tòa nhà mục nát của cậu vậy, trong nước chẳng có mấy chỗ như vậy đâu."
Tương Dã : "Không nhất thiết chỉ có như vậy. Điều tra xem Trần Tranh đang ở đâu. Tôi muốn gặp ông ta một lần, và cả kiến trúc sư thiết kế của Đảo Mộng Mơ nữa."
"Được rồi, tôi sẽ tra ra sớm thôi." Quyết Minh đáp lại mà không hỏi nhiều. Cậu quá bận rộn, bận đến mức không có cả thời gian để thổi ốc nữa, cuối cùng cũng chỉ dặn dò Tương Dã một câu: "Sếp và Đại Miên Hoa ở bên kia tạm thời không cần phải lo lắng, cậu chú ý nghỉ ngơi một chút đi nhé."
Tương Dã cũng nói "Được", quay đầu nhìn con mèo đen rồi hỏi, "Mày có muốn đi theo tao không?"
Tất nhiên là con mèo đen không trả lời, hơn nữa không đợi Tương Dã định làm gì thì nó đã nhảy xuống mái nhà rồi bỏ đi, quả nhiên là lạnh lùng vô tình. Với bản lĩnh của Tương Dã, cậu hoàn toàn không thể nắm bắt được nó.
Trong nháy mắt, con mèo đen đã trở lại trên mặt đất. Tương Dã nhìn thấy nó bước từng bước chân uyển chuyển đi qua cái cầu nổi, rồi nhanh chóng xuyên qua bãi cỏ, lên xuống mấy cái thì không thấy nó đâu nữa.
Tương Dã cũng đi xuống mái nhà, cậu tiếp tục đi loanh quanh trong công viên giải trí, đi đến những nơi vẫn chưa thăm dò lần nào. Trong thế giới khoa học viễn tưởng có rất nhiều máy bay vũ trụ và đường ống trong suốt. Ở đây cũng có dấu chân của mèo nhưng còn có phân chim nhiều hơn.
Ở đây có một cái "cây" hình thù kỳ lạ, không biết là làm bằng chất liệu gì, cây mọc cùng với một ngôi nhà bằng kim loại mang ý nghĩa khoa học công nghệ, cuối cùng nó thu hút những con chim đến làm tổ trên đó.
Tương Dã tránh phân chim, leo lên ngọn cây dưới ánh nắng gay gắt ban trưa, khi lên đến ngọn thì nhận được cuộc gọi từ Hình Trú. Hình Trú hỏi cậu đang làm gì, cậu trả lời: "Đang leo cây."
Hình Trú: "…"
Lúc cậu bạn nhỏ thực hiện nhiệm vụ một mình, cuộc sống dường như trở nên phong phú và thú vị lạ thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!