Tương Dã cũng không chạy xa, chỉ là duy trì một khoảng cách vừa đủ với đám mèo kia. Mèo đến gần một bước, cậu lại lùi lại một bước, nhưng khi mèo xoay người rời đi, thì cậu lại đuổi theo, giống như đang chơi trốn tìm với mèo vậy.
Bách Lạc Môn đã trở thành một sân khấu trốn tìm, Tương Dã đi vòng quanh, đi vào từ cửa sau.
Cậu muốn tìm con mèo đen, nhưng gần như đã tìm kiếm khắp mọi nơi, đã xác nhận đặc điểm của từng con mèo nhưng vẫn không thể tìm thấy mục tiêu.
Nhưng trực giác mách bảo cậu rằng con mèo đen nhất định vẫn còn ở đây. Sự tồn tại của nó nhất định có liên quan đến mấy con mèo hoang trong căn phòng này. Hơn nữa ở đây có nhiều mèo như vậy thì bọn chúng ăn gì cơ chứ?
Cho dù chúng có thể bắt chuột, cũng không thể sống tốt như vậy được? Mấy con mèo này chẳng có con nào gầy trơ xương cả.
Tương Dã tìm một vòng trong Bách Lạc Môn, không tìm được chỗ cho ăn cố định nào cả, nhưng mở cửa sổ phía sau sân khấu nhìn ra ngoài, trong bụi cỏ phía dưới cửa sổ hình như có một ít xương cá.
Cậu trèo qua cửa sổ đi ra ngoài, dùng một cành cây gạt cỏ ra, đi thẳng ra ngoài theo dấu vết của cái đầu xương cá thì phát hiện đầu không chỉ có một xương cá.
Cá?
Tương Dã giống như vớ phải vàng mà nhìn về phía hòn đảo giữa hồ, một lát sau, cậu đi tới bên hồ. Đêm qua cậu cũng đi qua cầu, nhưng trời lại tối cho nên không nhìn rõ trong nước hồ có gì, lúc này nhìn kĩ, trong hồ đúng là có cá, hơn nữa còn là loại cá diếc bình thường nhất.
Nhưng Tương Dã dám khẳng định, chắc chắn ban đầu cái hồ hình vành khuyên này không nuôi cá diếc, ai lại đi nuôi cá sông trong công viên giải trí chứ? Cậu nhanh chóng đi quanh hồ một vòng, quả nhiên nhìn thấy một tấm bảng gỗ đã bị ngã có viết ba chữ "Chỗ cho ăn", vậy thì chắc chắn trong hồ này đã từng nuôi cá koi hoặc là cá vàng, để cho khách du lịch ngắm chơi.
Đi thêm một vòng, Tương Dã lại đi lên đảo.
Cảnh sát đã dựng một cây cầu phao tạm thời ở đây, vì vậy Tương Dã nhanh chóng thoải mái đi lên, chỉ là vừa đi được một nửa, cậu đã nghe thấy tiếng "meo" vang lên sau lưng. Cậu quay đầu lại thì thấy con mèo nhỏ màu cam gặp lúc đầu đang đi theo mình, nó đang loay hoay ở rìa cầu thăm dò qua lại.
Nó vươn móng vuốt cào lên cây cầu, rồi lại rút về. Nhưng rút về rồi, lại nhịn không được mà duỗi móng vuốt ra, cứ lặp đi lặp lại như vậy, cuối cùng mang bộ dạng đáng thương ngồi yên ở đó, ánh mắt trông mong nhìn Tương Dã.
Mặt Tương Dã vẫn không cảm xúc, nhìn về phía sau lan can hai bên bờ, mấy lỗ tai mèo và râu đã bán đứng con mèo đang rình xem người. Những con mèo cùng tới đây, theo cậu làm gì? Đang hi vọng cậu bắt cá dưới hồ cho chúng ăn sao?
Không thể nào.
Tương Dã xoay người rời đi, bước lên đảo, lại kiểm tra dọc bờ hồ một cách cẩn thận, không bỏ qua bất kỳ chi tiết khả nghi nào.
Nơi này đúng là có dấu vết con người từng hoạt động, nhưng Thương đã sống ở đây nhiều năm như vậy, có dấu vết là chuyện bình thường. Ví dụ, Tương Dã tìm thấy được một nửa bắp ngô bị ăn dở đã mốc meo.
Đi được hai phần ba, Tương Dã lại gặp con mèo nhỏ màu cam.
Con mèo nhỏ màu cam ngồi xổm trên một gò đá trên bờ, yếu đuối, đáng thương và bất lực. Tương Dã đang muốn lơ nó đi, nhưng ánh mắt bỗng nhiên thoáng nhìn thấy trên mỏm đá cách nó chưa tới một mét, có một chút dấu vết đặc biệt.
Cậu bước nhanh qua đó, khuỵu gối ngồi xổm xuống xem xét. Dấu vết như vậy xuất hiện khắp nơi, phân bố rất đồng đều, đều là dấu vết bị bào mòn, cực kỳ giống—chân ghế.
Có người ngồi ở đây, hơn nữa chắc chắn thời gian không ngắn, chính xác là ngày này qua ngày khác, năm này qua năm nọ, đều ở cùng một vị trí, ngồi đến nỗi chân ghế trên mặt đất bị mài ra dấu vết rõ ràng.
Gã ta đã làm gì vậy?
Câu cá ư?
Tương Dã suy nghĩ một chút, lại xoay người đi về phía khách sạn. Nơi này đối diện với lối vào nhà bếp phía sau khách sạn, cửa không khóa, Tương Dã đẩy cửa đi vào, phát hiện nơi này cũng không hề có bụi bặm tích lũy lâu ngày.
Nghĩ cũng đúng, Thương sống ở đây, cũng phải ăn cơm, vì vậy nhà bếp nhất định phải được sử dụng. Nhưng sảnh tầng 1 và hành lang bên ngoài vẫn còn bụi bặm rải rác, bên dưới nhà bếp này, nếu Tương Dã không nhớ sai bản đồ thì đây hẳn phải là hầm rượu vang.
Thương đi từ đường nào mà ra vào được hầm rượu và phía sau nhà bếp?
Mặc dù Tương Dã đã không nghỉ ngơi một thời gian dài, thân thể đã rất mệt mỏi, nhưng đầu óc lại thông suốt một cách lạ thường. Mọi người nói rằng giấc ngủ là liều thuốc kì diệu, nhưng chân lý này không áp dụng với Tương Dã.
Cậu nhanh chóng tìm thấy thang máy vận chuyển đồ ăn, lúc này khách sạn đã được khôi phục điện, nguyên nhân là bởi vì khách sạn có máy phát điện riêng. Tối qua cảnh sát ở đây thu thập mấy bộ xương, máy phát điện vẫn luôn hoạt động.
Mở thang máy ra, Tương Dã đưa tay vào trong khoang thang máy thăm dò một chút, rồi lại đưa mũi vào ngửi ngửi, đúng là còn có mùi rượu, còn có dấu chân dường như có thể thấy được. Thang máy vận chuyển thức ăn này tuy rằng không lớn, nhưng vẫn dư sức để chứa một người.
Lại quay đầu nhìn về phía phòng bếp, Tương Dã lần lượt mở từng cái cửa tủ và tủ lạnh để xác nhận, mì gạo còn sót lại không nhiều, nhưng đều là đồ tươi mới. Trong góc còn có một chiếc ghế gỗ nhỏ màu hồng phấn, rất cũ, bên cạnh đặt một cái giỏ nhỏ, bên trong có một cái cần câu cá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!