Chương 45: (Vô Đề)

Đó là câu chuyện xảy ra sau khi Sở Liên rời khỏi Lộc Dã được nửa năm.

Thương cũng từng là một thành viên của nhóm người lang thang, chẳng qua không cùng một nhóm với ba người Sở Liên. Bọn họ gặp nhau ở bên hồ nước, cùng nhau hái quả dại để ăn, cũng từng xảy ra xung đột, nhưng bọn họ đều là người vô gia cư, hầu như lúc nào cũng đều chung lập trường, tuy rằng có chút xích mích, nhưng tuyệt đối không tính là thù hận gì cả.

Năm đó, bởi vì nguồn nước cạn kiệt sau đợt di cư lớn, Thương nghe nói ba người nhóm Sở Liên trộm chìa khóa bỏ trốn. Chuyện này không chỉ gây náo loạn trong nội bộ các thầy tế, mà ở phía nhóm người lang thang cũng lan truyền rất rộng.

Rất nhiều người bắt đầu thảo luận về vấn đề này một cách riêng tư, và các thầy tế cảm thấy đây là một sự khiêu khích đối với bọn họ, trong khi đó, những người lang thang kia lại nhìn thấy ngọn lửa hy vọng, cũng thấy được sự khởi đầu của cuộc nổi dậy.

Nhưng hiện thực mãi mãi không bao giờ tốt đẹp như người ta hy vọng, bởi vì hành vi của ba người nhóm Sở Liên nên đã các thầy tế đã tăng cường kiểm soát chìa khóa từ lâu, nếu lúc đó lại muốn trộm chìa khóa, e rằng khó khăn hơn nhiều.

Đúng như dự đoán, một nhóm người khác đã bị bắt, đồng bằng Lộc Dã lại mở ra những ngày tháng tối tăm.

Thương cũng bị bắt, nhưng gã ta bị bắt không phải vì ăn cắp chìa khóa. Từ nhỏ gã ta đã là bạn bè thân thiết với côn trùng kia, cũng có năng lực tự vệ nhất định, đám côn trùng đó thích gã ta, nghe lời gã, lý do cũng rất đơn giản—

Bởi vì ở đấy gã ta là người có giọng hát nghe êm tai nhất.

Khi đó gã ta còn không biết trời cao đất dày là gì, tự cao tự đại, có lẽ do sự bảo vệ của đám côn trùng kia đã cho gã ta quá nhiều tự tin, gã ta lại vô tình để lộ giọng hát của mình ra trước một thầy tế, kết quả là, một ngọn lửa đã thiêu rụi khu rừng đang rụng lá mùa thu.

Những con côn trùng bảo vệ gã ta gần như đã ch*t hết, ngôi nhà gã ta sông trên cây cũng bị phá hủy, một thầy tế đã phái người bắt gã ta về, sau đó nhốt gã ta vào lồng rồi bắt hát.

Thầy tế kia tên là Thác Chân, là một trong những thầy tế mạnh nhất trên đồng bằng, cũng là kẻ độc nhất. Ông ta không thích tụ tập, nhưng lại có một điểm tốt duy nhất là không dễ dàng gi*t người, bởi vì cướp bóc và chinh phục thú vị hơn sát sinh nhiều.

Thương đã gặp được Nguyên tại đó.

Lúc ấy trên mặt Nguyên đã bị khắc chữ, không thể nhìn ra bộ dáng lúc trước nữa. Chân của ông ấy đã bị què, còn phải đeo xích, luôn luôn còng lưng, lúc nào cũng làm những việc hèn mọn nhất, ai cũng có thể tuỳ tiện khi dễ ông ấy.

Mọi người cứ nghĩ rằng ông ấy đã ch*t, bởi vì bọn thầy tế kia sẽ không để cho những kẻ dám khiêu khích quyền uy của bọn họ được sống. Nhưng Thác Chân lại âm thầm bảo vệ ông ấy, tuy bảo vệ nhưng lại khiến cuộc sống của ông ấy không bằng con chó con heo, dùng cái kiểu trước sau như một của mình mà chinh phục và phá huỷ ông ấy.

Một khi mà người chính trực như Nguyên đã chống lại thì thà ch*t còn tốt hơn gấp mấy lần so với cái kiểu sống như vậy.

Thương đã từng thấy ông ấy nhặt đồ ăn trên mặt đất, thoạt nhìn vừa hèn mọn vừa nhu nhược, thấy người tới mà còn có thể cười lấy lòng nữa. Sao ông ấy còn có thể cười được chứ?

Những người lang thang bị bắt đều khinh thường ông ấy, nếu đã lựa chọn trở thành người lang thang, thì ai cũng sẽ có khát vọng nhất định đối với tự do, nhìn thấy ông ấy như vậy, thật đúng là không biết xấu hổ. Bọn họ không muốn thừa nhận rằng người này là Nguyên, người đã từng dám chống lại, dám ăn trộm chìa khóa để rời khỏi Lộc Dã.

Không ai thích ông ấy cả, nhưng ông ấy vẫn sống như vậy.

Ban đầu nhìn thấy ông ấy, Thương cũng sẽ tránh né ra xa, bởi vì mỗi khi nhìn thấy ông ấy, dường như gã ta nhìn thấy chính mình sau này, vừa thảm hại vừa đáng thương. Nhưng sau này lại xảy ra một chuyện khiến Thương phải thay đổi thái độ của mình.

Đó là vào một đêm trăng sáng, Thương lại bị gọi ra hát. Bởi vì trông gã ta không được đẹp cho lắm nên không được phép vào trong lều, nên chỉ có thể đứng run lẩy bẩy trong gió rét.

Tiệc rượu được bày trong lều, vào lúc trăng lên cao nhất thì tiệc rượu cũng đã sắp tàn. Thác Chân uống rượu say, sai người mang Nguyên đến, không biết bọn họ nói cái gì trong đó mà Thác Chân liền nổi trận lôi đình.

Bởi vì cực kỳ tò mò nên Thương đã lén thò đầu liếc vào bên trong một cái.

Trông thấy Nguyên bị đá ngã xuống đất, xung quanh đều là bình rượu vỡ vụn. Loan đao của Thác Chân đã đặt trên cổ ông ấy, buộc ông ấy phải ngẩng đầu lên, nhưng ông ấy vẫn hỏi: "Nếu ông đã mạnh như vậy, thì tại sao không ra ngoài?"

Tại sao đám thầy tế kia lại không rời khỏi Lộc Dã? Mạnh như Thác Chân, tại sao còn phải coi giữ một nơi vừa cằn cỗi vừa tối tăm như Lộc Dã chứ?

Trong nháy mắt Thương đã biết được đáp án, chợt cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng gã ta cảm thấy đây chính là sự thật.

Bởi vì sợ.

Ở lại Lộc Dã, bọn họ vẫn là vua trên vạn người. Nhưng rời khỏi Lộc Dã thì có lẽ chẳng có cái gì cả. Càng là người ngoài mạnh trong yếu thì càng không dám rời khỏi Lộc Dã, lại càng không dám từ bỏ địa vị của mình.

Bọn họ tuy mạnh nhưng lại yếu, trong khoảnh khắc đó, dường như hình tượng của Thác Chân và Nguyên ở trong lòng Thương đã bị đảo ngược.

Thác Chân nổi giận muốn gi*t Nguyên, nhưng vào giây cuối cùng lại dừng ta. Cuối cùng Thương cũng đã hiểu tại sao lý do Nguyên có thể sống sót, bởi vì Thác Chân chưa bao giờ thực sự chinh phục được ông ấy.

Một kẻ luôn khom lưng khuỵu gối, khuất phục trước tự do, quỳ gối trước trời đất, rồi cũng sẽ có một ngày ông ấy sẽ đứng lên một lần nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!