Hình Trú tìm khắp trên nóc nhà cũng không tìm thấy Tương Dã, bèn nhanh chóng quay lại theo đường cũ quay. Nhưng cho dù anh tìm kiểu gì đi nữa thì Tương Dã cũng như bốc hơi khỏi thế giới, không hề có chút tin tức nào.
Cả một khách sạn rộng lớn như vậy, chỉ còn lại Hình Trú là người sống duy nhất.
Chuyện này không hợp lý.
Anh nhanh chóng phát hiện ra dấu vết của Trần Quân Đào, đi theo vết ấy mà tiến tới cầu thang bộ. Cầu thang bộ tổng cộng có năm tầng, vừa đủ bốn tầng và thêm một tầng thượng, không có gì sai cả.
Anh đi theo dấu vết của Trần Quân Đào mà quay lại tầng một, đi vào hầm rượu. Hầm rượu chỉ có duy nhất một cửa, bên trong hầu như cất giữ toàn là rượu vang đỏ, trong đó có một thùng gỗ bị thấm nước ra ngoài, vậy nên cả căn hầm đều thoang thoảng hương rượu.
Hình Trú còn tìm thấy một cái thang máy chở hàng ở trong đây, kích thước tương đương với thang chở đồ ăn, có lẽ là dùng để vận chuyển rượu. Nhưng cả cái khách sạn này đều không điện, cho dù ở đây có thang máy, hay trong khu cầu thang có thang máy đều không dùng được.
Dấu vết của Trần Quân Đào lại biến mất ở trước thang máy của hầm rượu, điểm này rõ ràng có vấn đề.
Hình Trú bỗng dưng nghĩ đến gì đó, quay lại tầng một ngay lập tức. Tuỳ tiện chọn một căn phòng, 105, rồi đi lên trên, 205, 305, 405, anh phát hiện ra có một điểm không hợp lý.
"Tầng 3 không đúng." Hình Trú nói.
"Tại sao? Có điểm nào không đúng?" Quyết Minh truy hỏi.
Hình Trú lại không nói gì thêm, nhìn đồng hồ, thời gian anh và Tương Dã tách ra đã quá mười lăm phút. Nếu như đằng sau có người cố tình tách hai người ra, anh vẫn an toàn không vấn đề gì đứng đây, chứng tỏ Tương Dã sẽ gặp nguy hiểm.
Nhất định phải nhanh chóng tìm thấy cậu mới được.
Còn Tương Dã ở bên kia, hiểm nguy dồn dập.
Cả hành lang ngập trong máu tươi âm u khủng khiếp, nhưng không thể doạ cậu lùi bước được. Cậu biết bản thân đã tới chỗ này, có lẽ đã cách chân tướng không xa rồi. Người đứng đằng sau cố ý tách cậu và Hình Trú ra, nhất định phải có ý đồ đặc biệt gì đó. Mấy tấm gỗ ở cửa thang máy, cho dù là cô gái sức yếu đi nữa thì đập nhiều lần cũng sẽ phá vỡ được, làm sao có thể chặn được Tương Dã? Thế nên chỗ này thể nào cũng cố tình để lại một lối đi.
Thang bộ đã bị quỷ đả tường phong kín rồi, cả khách sạn chỉ có thang máy là có thể dùng được, quá rõ ràng.
Dựa vào khả năng của Tương Dã lúc này, một mình xông vào nguy hiểm thì cũng không làm được gì có ích, cách tốt nhất để bảo đảm an toàn chính là ra khỏi tầng 3, chờ Hình Trú tìm thấy cậu.
Nhưng Tương Dã đứng trên hành lang phát hiện ra vết máu mới xuất hiện, chỉ có vài giọt, đã đông lại, nhưng thời gian xảy ra có lẽ còn chưa quá một ngày.
Vậy rất có thể đấy là vết máu của Trần Quân Dương hoặc Trần Quân Đào, nếu không nhanh chóng tìm thấy bọn họ, ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì?
Tương Dã chỉ có thể đánh bạo tiếp tục tiến lên rà soát, nhưng cậu cũng không liều lĩnh, vẫn ưu tiên mở cánh cửa đầu tiên bên tay phải. Mùi máu tươi và mùi hôi thối nồng nặc, không khí ẩm ướt tràn ngập hành lang, khiến khứu giác của Tương Dã bị nhiễu loạn cực kỳ, nhưng khi cậu bước vào phòng, vẫn ngửi thấy mùi của một thứ gì khác.
Mùi rượu. Toả ra từ phòng tắm.
Cửa phòng tắm khép một nửa, bên trong tối om, mùi vị quỷ dị không ngừng tỏa ra từ trong đó, nồng nặc khiến người ta ngạt thở. Vẻ mặt Tương Dã trắng bệch, nhưng cậu không nâng tay che mũi miệng, một tay cầm đèn pin, một tay nắm chặt súng, hết sức cảnh giác đạp cửa xông vào, chỉ thấy —
Bên trong bồn tắm ngập máu ngâm một bộ xương trắng âm u.
Tương Dã vội lùi lại, dạ dày nhộn nhạo, suýt nữa thì nôn sạch đĩa mì xào hồi nãy ăn ra. Chỗ lối vào phòng vừa hay có một tấm gương toàn thân, cậu rọi đèn nhìn xem chính mình trong gương, sắc mặt trắng bệch như người ch*t.
Quyết Minh liền vội hỏi "Làm sao đấy", tiếng nói líu ríu không ngừng làm Tương Dã dễ chịu hơn nhiều. Cậu bình tĩnh lại một chút, tìm thấy mắc áo từ trong tủ đầu giường rồi lại đẩy cửa đi vào, nín thở, dùng mắc áo khều nhẹ bộ xương.
Bộ xương là hình dáng của một người hoàn chỉnh, người này trong tư thế ngâm nằm trong bồn tắm, chỉ lộ nửa đầu ra ngoài.
Máu trong bồn tắm rất nhiều, nhưng không dính nhớp. Hơn nữa ngoài mùi máu tươi ra, Tương Dã còn ngửi thấy mùi rượu cũng từ đây là toả ra. Để ý kỹ, màu máu cũng có chút khác thường.
Trong bồn nước này, khả năng không chỉ có máu, còn có rượu. Rượu vang.
Tương Dã gần như ch*t lặng mà vớt bộ xương từ trong bồn tắm ra ngoài, nhìn xương chậu thì có thể nhận biết được đây là của nữ, tuổi tạm thời chưa biết. Hơn nữa bộ xương này rất kỳ lạ, trên thân xương có lỗ nhỏ rải rác chi chít, nhỏ hơn hạt gạo, lại không được tròn như vết mũi khoan đục, mà lại nhẵn nhụi không lởm chởm.
Ăn mòn? Không giống lắm.
Ở trong hoàn cảnh tối tăm nghiên cứu một bộ xương như thế này, da đầu Tương Dã ngứa ran, dọi đèn pin lên bốn phía, có thể nhìn thấy rõ vết máu bắn tứ tung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!