Sự biến mất đột ngột của Tương Dã khiến tình hình trên cánh đồng lúa mì bỗng trở nên căng thẳng.
Người phụ nữ cầm kiếm đá Thẩm Duyên Chi lăn xuống đất, giẫm chân lên lưng ông ta, mũi kiếm kề cổ họng, lạnh giọng hỏi: "Người đâu? Bị mấy người đưa đến chỗ nào rồi?"
Sao Thẩm Duyên Chi có thể nói cho cô ta biết, mà sự chênh lệch lực lượng khiến cô ta không tài nào có thể tiếp tục chất vấn. Anh Bùi nhanh chóng đến hỗ trợ, đôi lông mày lá liễu của người phụ nữ dựng ngược lên, đang muốn bất chấp đuổi theo bọn họ, bỗng nhiên giọng nói của một thiếu niên năng động vang lên trong tai nghe.
"Tìm ra rồi, lần cuối tín hiệu xuất hiện là ở hồ Thanh Thuỷ, bây giờ không còn tín hiệu nữa, có khi di động bị rơi xuống hồ."
Ngay sau đó, một giọng nói trầm thấp nam tính khác vang lên: "Chạy trốn dưới nước."
Thiếu niên: "Ồ, chạy xa như vậy, chạy thẳng tắp một mạch hai trăm cây số. Để bắt được Sở Liên, bọn họ đã phải nỗ lực hết sức nha, chúng ta làm gì có mấy cái thứ bùa Thuỷ Độn cao cấp đó."
"Có thể tra ra được hướng đi hiện tại không?
"Đợi chút, em đang truy xuất video giám sát xung quanh."
Bây giờ là tròn bảy giờ tối.
Tương Dã đã thay bộ quần áo sạch sẽ, tóc vàng và tên kia cũng đã chuẩn bị xong, còn chuẩn bị thừa ra một bộ quần áo. Nhưng hai người đó sẽ không tinh tế đến mức chuẩn bị cả nước gừng, cũng mặc kệ những vết bầm tím trên người Tương Dã. Có lẽ, theo quan điểm của bọn họ, mấy vết thương này chả là gì cả, dù sao cũng không ch*t được.
Nhưng tính cả chuyện xảy ra đêm nay, cộng thêm áp lực tinh thần mấy ngày trước, nếu đổi thành bất kỳ người nào cùng tuổi thì e rằng giờ phút này sẽ gục ngã mất.
Cuộc đời mười tám năm đầu của Tương Dã, bình thường mà cũng không bình thường, cha mẹ ch*t, kinh nghiệm bị người thân vứt bỏ đã dạy cho cậu biết thế nào là nhân tình thế thái. Kinh nghiệm sống lâu năm ở căn nhà mục nát đã dạy cậu cách để bảo vệ bản thân. Ông lão là một người cổ quái, có vẻ như ông đã che giấu rất nhiều chuyện, nhưng không thể phủ nhận rằng ông cũng đã dạy cho cậu rất nhiều.
Ví dụ như, giả ch*t khi cần thiết.
Xe chạy còn chưa được nửa giờ, tên tóc vàng đột nhiên phát hiện sắc mặt Tương Dã trắng bệch như tờ giấy, nhắm mắt dựa vào cửa sổ xe, nếu không phải cậu còn nhíu mày thì thật sự chẳng khác gì người ch*t.
Gã ta duỗi tay kiểm tra nhiệt độ cơ thể cậu: "Mẹ kiếp, thằng nhóc này phát sốt rồi!"
Đồng bọn đang ngồi ghế lái xe cũng quay đầu lại: "Chẳng phải cho nó thay quần áo rồi sao?"
Tên tóc vàng: "Tao biết thế quái nào được, nó chỉ ở dưới nước mười lăm giây thôi à? Thân thể lũ trẻ ranh ở tuổi này cũng yếu quá rồi? Mẹ nó, phát sốt không nhẹ."
"Tương Dã, Tương Dã?" Gã ta đẩy Tương Dã vài cái, nhưng người không tỉnh. Hai người tính toán, thế này không được, nếu đầu óc bị sốt đến nỗi hỏng rồi, hay là giữa đường xảy ra vấn đề gì thì bọn họ phải tìm bác sĩ ở đâu?
Xe lập tức quay đầu, vốn định vòng qua nội thành, bây giờ chỉ có thể lái xe vào thành phố xem có thể tìm được hiệu thuốc nào hay không.
Nhưng hôm nay là một ngày đen đủi, bọn họ lái xe những mười phút rồi mà chỉ thấy cái gì mà mì sợi Lan Châu, đồ ăn bình dân Sa Huyện, đến một hiệu thuốc cũng không tìm nổi.
Thấy tình hình của Tương Dã không ổn, cả hai tìm thấy một phòng khám nhỏ, vội vàng đưa cậu vào tiêm.
Lại chậm trễ thêm nửa giờ nữa.
Tương Dã nghe thấy hai người kia ở một bên hạ giọng chửi bới, cơn đau đầu đã thuyên giảm. Đúng là có phát sốt, nhưng không nghiêm trọng như vậy, cậu kịp thời tỉnh lại, "vô tình" lộ ra cánh tay bị thương, đương nhiên là bác sĩ phải giúp cậu xử lý vết thương.
Tên tóc vàng cảnh giác nhìn xung quanh, định từ chối, đã bị Tương Dã giữ chặt: "Bị thương như vậy rồi, nếu anh kiên quyết không xử lý vết thương, không sợ người khác thấy kỳ quái rồi đi báo cảnh sát sao? Tránh voi chẳng xấu mặt nào."
Thế là Tương Dã đã thành công trì hoãn thêm mười lăm phút nữa ở phòng khám, khi cả ba lại bắt đầu lên đường, đã một tiếng rưỡi từ khi Tương Dã xuất hiện ở hồ Thanh Thuỷ.
Trong khoảng thời gian này, tên tóc vàng nghe ít nhất năm cuộc gọi. Tương Dã thấy sắc mặt gã ta ngày càng khó coi, chờ đến lúc lên xe, gã ta gần như thúc giục đồng bọn lái xe.
"Nhanh nhanh nhanh, nhanh đến chỗ tụ họp. Lần này cái lũ khốn nạn Cục điều tra hình sự kia hành động thật rồi."
Tên đồng bọn vừa lẩm bầm "Có lần nào là bọn chúng không thật sự hành động đâu", vừa nhấn mạnh ga, lái chiếc Ngũ Lăng Hoành Quang như lái xe đua, quẹo một cái có thể khến người ta đập mặt vào cửa kính xe.
Nhưng tên tóc vàng vẫn hối, như thể người của Cục điều tra hình sự đã tìm gi*t từ Giang Châu đến thành phố Thanh Thuỷ rồi vậy. Đồng bọn nghiến răng, lái xe đến cảng nằm trong khu công nghệ cao với tốc độ nhanh nhất, kéo Tương Dã xuống xe rồi đổi thuyền.
Thành phố Thanh Thuỷ là một thành phố cảng, nước sông chảy xiết từ Giang Châu xuôi đến tận đây, rồi lại chảy về phía đông, điểm dừng tiếp theo là Mạc Thành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!