Đi qua ngôi nhà nhỏ mang chủ đề cổ tích, hai người tiến vào vương quốc người lùn. Kiến trúc chỗ này đều rất thấp, gần như chìm ngập trong bụi cỏ, lâu lâu mới thấy có cái lộ ra ngoài, từng lớp từng lớp giống như cây cho mèo, chắc là chỗ cho trẻ con chơi.
Đi tiếp về phía trước thì thấy một chiếc cầu treo, cầu treo có thể đi thẳng tới hòn đảo giữa hồ, khách sạn nằm ngay trên hòn đảo đó. Trên đảo có bốn cây cầu giống như cây cầu này, mỗi khu có một chiếc, phân bố đồng đều, thế nên vấn đề bây giờ là nên tiếp tục rà soát bốn khu lớn hay là đi thẳng vào khách sạn luôn.
Tình hình này, làm Tương Dã không khỏi nhớ tới Quan Thuỷ Đàm, nghĩ tới cha mẹ cậu, con ngươi hơi tối lại.
Hình Trú nhanh chóng đưa ra quyết định, khách sạn to như vậy quá chói mắt. Nếu Trần Quân Dương và Trần Quân Đào tới đây, chắc chắn cũng sẽ tới chỗ đó điều tra, hơn nữa theo bản vẻ mà Quyết Minh gửi tới, toàn bộ hệ thống điều khiển của khu vui chơi đều ở chỗ đó.
Hai người nhanh chóng đi về phía cầu treo, nhìn thấy các tấm gỗ trên cầu đã rơi rớt mất non nửa vì nắng mưa gió bão hàng năm. Khi đặt chân lên nửa còn lại kia, tiếng cót két liền vang lên, lúc nào cũng có nguy cơ đứt gãy.
Lan can của cầu được làm bằng xích sắt, tuy rằng có hơi rỉ sét, nhưng vẫn còn giữ nguyên vẹn. Tương Dã giơ tay sờ bụi trên bề mặt dây, nói: "Bọn họ bám dây sang kia."
Dựa vào khả năng của Trần Quân Dương và Trần Quân Đào, nhất định có thể bám vào dây sắt qua cầu được. Vậy cũng có thể giải thích tại sao bụi trên dây sắt bị phủi sạch, mà trên tấm gỗ chẳng hề có một vết chân nào.
Tương Dã thì chưa tới trình độ ấy, cậu nắm xích sắt, nếu chú ý cẩn thận chọn tấm gỗ chắc chắn mà đi thì chắc cũng đi được. Huống hồ ở đây còn có Hình Trú dẫn đường trước mà.
Cầu treo dài khoảng hai ba mươi mét, hai người không nói chuyện, chưa gì đã đi được hai phần ba cây cầu. Thắng lợi đã trước mắt, nhưng Tương Dã lại nhíu mày, bởi vì chuyến này quá thuận lợi rồi.
Bọn họ đã cách xa vị trí bị mất tín hiệu của cặp song sinh, nhưng lại không gặp phải bất cứ thứ gì, Quyết Minh cũng vẫn đang líu ríu trong tai nghe, thuận lợi tới mức tưởng như chỗ này thật sự chỉ là một khu vui chơi bị bỏ hoang bình thường mà thôi.
Ổn định lại tinh thần, Tương Dã bước lên hòn đảo giữa hồ, đi Hình Trú tới cửa khách sạn.
Khách sạn là một lâu đài theo phong cách châu Âu, cửa khép hờ chứ không đóng kín. Hình Trú tiến lên đẩy cửa, rọi đèn pin vào bên trong. Trên mặt gạch hoa phủ đầy bụi bặm, hiện rõ hai hàng dấu chân từ cửa đi thẳng tới chỗ cầu thang.
Toàn bộ phòng khách cực kỳ nguy nga lộng lẫy, đèn treo thuỷ tinh cực lớn rủ từ trên trần xuống giữa phòng. Ngẩng đầu nhìn, trần nhà và bốn bức tường xung quanh đều có tranh vẽ, nhưng không phải tranh vẽ kiểu Tây thông thường, nhìn qua không có gì đặc biệt.
Cầu thang ở ngay đằng trước, có vẻ như nó là kiểu tiêu chuẩn của toà lâu đài khách sạn này, một chiếc cầu thang to như thế thông lên tầng hai, mà dấu chân của cặp song sinh lại tách ra từ chỗ này. Dấu nhỏ hơn đi sang bên trái, dấu to hơn thì rẽ sang phải.
Hình Trú và Tương Dã không tách nhau ra, đi theo dấu chân to hơn của Trần Quân Dương rẽ sang bên phải. Rẽ sang bên phải là một hành lang, Trần Quân Dương đi vào căn phòng đầu tiên, sau đó lại đi ra ngoài, có vẻ như lục soát một loạt phòng ở đây.
Tương Dã và Hình Trú nhìn nhau, trực tiếp đẩy cửa phòng thứ nhất ra rồi đi vào.
Đây một căn phòng khách sạn phổ thông, phong cách trang trí kiểu mười mấy năm trước, đặt vào thời này thì cũng không tính là thời thượng, nhưng cũng không đến nỗi quá lỗi mốt. Ngoại trừ tấm chăn được trải rất ngay ngắn cho thấy hình như chưa từng có ai nằm ngủ ở đây, trên đó còn đặt một con gấu bông của Đảo Mộng Mơ, trên đầu còn phủ một lớp bụi dày.
Tương Dã cẩn thận kiểm tra từng góc một, thậm chí còn quỳ xuống mặt đất soi gầm giường nhưng không phát hiện được gì. Nhìn vết chân rải rác trên sàn nhà, có thể biết được rằng Trần Quân Dương có lẽ chỉ vào nhìn một cái rồi đi.
Có lẽ ngay cả bản thân cậu cũng không biết rốt cuộc là mình đang tìm cái gì?
Lúc này Hình Trú đi ra từ phòng tắm, nói: "Không phát hiện gì cả, đi thôi."
Tương Dã nghe vậy thì đuổi theo, hai người nhanh chóng dựa vào hướng đi của Trần Quân Dương mà tới các phòng khác để tìm kiếm, cuối cùng phát hiện ra dấu chân của cậu ta biến mất ở trên ban công của một phòng nào đấy trên tầng hai.
"Anh ấy nhảy xuống à?" Tương Dã hỏi.
"Không, cậu ấy lên trên." Hình Trú dùng đèn pin chỉ hướng cho Tương Dã, thì thấy trên góc của ban công tầng ba có một vết xước không rõ lắm, giống như lúc trèo lên không cẩn thận để lại.
Khách sạn tổng cộng có bốn tầng, trên cùng còn có một gác xép, bên trên còn có một nóc nhà xiêu vẹo.
Hình Trú theo dấu vết của Trần Quân Dương mà trèo lên mái nhà, sau đó quay lại kéo Tương Dã lên. Chờ hai người đứng vững trên mái, phóng tầm mắt ra xa, đập vào mắt là bầu trời đầy sao và con sông uốn khúc xa xa.
Minh Xuyên là một thành phố nhỏ không công nghiệp hoá, mà Đảo Mộng Mơ lại nằm ở ngoại ô nên không khí ở đây rất tốt, bầu trời đêm rất trong lành. Nếu như không để ý chỗ này đã bị bỏ hoang cùng những chuyện quỷ quái, thì đây đúng là một nơi không tệ.
Đây cũng là công trình cao nhất trong vòng mười dặm trở lại đây, đứng trên nóc nhà nhìn ra xa, quang cảnh rất đẹp.
"Minh Xuyên." Tương Dã nhìn về con sông ẩn hiện dưới ánh trăng ở đằng xa kia, hơi ngẩn người, "Trong tài liệu có viết, "minh" trong Minh Xuyên, người đời trước cũng nói là "minh". "Minh" trong Minh Hà."
Minh Xuyên? Minh Xuyên?
*Minh Hà: Dòng sông u tối
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!