Sau năm giờ, chiếc máy bay chở Hình Trú và Tương Dã đã hạ cánh xuống một tỉnh hay thành phố nào đó ở phía nam. Quyết Minh đã sắp xếp một chiếc xe cho họ, hai người lên xe, chạy không ngừng tới thành phố nhỏ ở ngoại ô cách đó khoảng một trăm cây—Minh Xuyên.
Nơi mà Trần Quân Dương và Trần Quân Đào ở trước khi biến mất, chính là ở đây.
Trên đường đến, Tương Dã đọc qua tất cả các tài liệu liên quan mà Quyết Minh gửi cho cậu. Trần Quân Dương và Trần Quân Đào vốn ở gần biên giới, cách Minh Xuyên rất xa, nhưng anh Bùi cuối cùng cũng khai ra một số tin tức về Thù Âm, cũng chính là tin tức về Tống Linh giả, vì vậy cả hai lại đến Minh Xuyên.
Thù Âm liên lạc với anh Bùi lần cuối vào ngày 12 tháng 7, lúc này cô ta đang ở Minh Xuyên.
Lúc ấy cách ngày Sở Liên biến mất chưa được mấy ngày, nói cách khác, Thù Ânh đi đến Minh Xuyên ngay sau khi Sở Liên rời đi. Dĩ nhiên, anh Bùi không đích thân đến đó, đó cũng có thể là tin tức giả, nhưng việc mất tích của Trần Quân Dương và Trần Quân Đào đã có thể giải thích rõ được vấn đề.
Minh Xuyên nhất định có vấn đề.
Nửa tiếng sau, Hình Trú và Tương Dã đã đến nơi.
Nơi này là chỗ dừng chân ở Minh Xuyên của Trần Quân Dương và Trần Quân Đào, là một chuỗi khách sạn tốc hành rất bình thường, thường gặp ở ven đường, không có gì đặc biệt. Hai người không trực tiếp hỏi thăm tin tức của cặp song sinh mà yêu cầu một căn phòng tiêu chuẩn để dọn vào ở trước.
"Dương Dương và Đào Tử ở cùng lầu với hai người, phòng 602 và 603. Mất liên lạc với bọn họ vẫn chưa đầy một ngày, phòng thì được đặt trực tiếp tới mấy ngày sau nữa. Người của khách sạn có lẽ vẫn chưa nhận ra rằng họ đã biến mất đâu." Quyết Minh nói.
Hôm nay là ngày 28 tháng 7, Trần Quân Dương và Trần Quân Đào đến Minh Xuyên vào hai ngày trước, ngoại trừ việc biết Thù Âm từng xuất hiện ở Minh Xuyên ra, không có manh mối nào khác nữa. Mặc dù Minh Xuyên là một thành phố nhỏ, nhưng dân số khoảng từ hai đến ba triệu người, muốn lấy được tin tức về Thù Âm cũng không khác gì mò kim đáy bể.
Cũng may điện thoại di động và tai nghe của cặp song sinh này được trang bị chip định vị, dựa theo hành tung kế tiếp của bọn họ, có lẽ sẽ phát hiện được gì đó.
Hình Trú hỏi lại: "Anh Bùi đâu?"
Quyết Minh: "Vẫn còn đang ở trong trại giam, tạm thời không thấy có vấn đề gì cả ."
Hình Trú: "Cứ theo dõi anh ta."
Quyết Minh: "Vâng ạ."
Sau đó Hình Trú đi ra ngoài nhìn quanh một vòng, nhanh chóng lấy được thẻ "Thuận" từ bảo vệ để dùng thay cho thẻ mở phòng. Tương Dã đi thẳng lên lầu để tụ họp với anh, hai người bước vào phòng 602.
Đây là phòng của Trần Quân Dương, phòng một giường lớn tiêu chuẩn. Trên bàn có một thùng mì gói chưa vứt đi. Bộ sạc điện thoại di động được đặt tùy tiện sang một bên, ba lô của Trần Quân Dương treo sau ghế. Trong ba lô không có thứ gì chỉ phương hướng như bản đồ hết, nhìn quanh thêm lần nữa cũng không thấy gì ngoài vài bộ quần áo rải rác trong căn phòng không lớn lắm.
Phòng của Trần Quân Đào cũng vậy, chỉ là sạch hơn phòng của Trần Quân Dương một chút. Cả hai phòng đều không có dấu vết rõ ràng nào cho thấy có người ngoài đột nhập vào cả, cũng không có tin nhắn nào mà cặp song sinh cố ý để lại.
Nói cách khác, sau khi bọn họ đi ra ngoài, chưa từng nghĩ rằng sẽ không thể quay về.
Quyết Minh nói: "Chuyện này rất kỳ lạ, sáng hôm qua em và Đào Tử liên lạc với nhau, cô ấy còn nói là không có chút manh mối nào thì ngay buổi tối đó lại xảy ra chuyện. Nếu bọn họ thực sự đã điều tra ra được gì đó, thì đã báo cho chúng ta rồi. Chỉ có thể bọn họ vừa mới phát hiện được manh mối, còn chưa nhận ra được mức độ nghiêm trọng của sự việc nên muốn đi điều tra trước, kết quả là chưa kịp báo cáo lên đã xảy ra chuyện rồi."
Tương Dã hỏi: "Cậu ở đó có tra được gì đó không?"
Quyết Minh: "Vẫn đang tra đây, nhưng không có hướng đi rõ ràng, phạm vi quá rộng. Mặc dù Minh Xuyên không phải là một thành phố cổ nổi tiếng gì nhưng lại có lịch sử lâu đời, mấy lời đồn đại trong dân gian cũng không ít. Hơn nữa, muốn sàng lọc những thông tin trong hồ sơ lịch sử và hồ sơ ở đồn cảnh sát có thể có liên quan đến Lộc Dã không thì cũng cần phải có thời gian, cũng không nhất định là sẽ tra được."
"Đi thôi." Hình Trú đưa ra quyết định rất nhanh, đưa Tương Dã ra khỏi khách sạn, nhanh chóng chạy đến nơi mà cặp song sinh xuất hiện lần cuối. Dựa theo định vị, cả hai đến một công viên giải trí bỏ hoang ở ngoại ô thành phố.
Sau đó không biết đã xảy ra chuyện gì, đến hơn mười hai giờ sáng thì tín hiệu biến mất, cả hai đều mất liên lạc.
Tương Dã ngồi bên ghế phụ, đọc tài liệu chi tiết về công viên giải trí mà Quyết Minh đã gửi cho cậu thêm lần nữa.
Công viên giải trí Đảo Mộng Mơ được xây dựng vào năm 2003, thuộc công ty trách nhiệm hữu hạn bất động sản Minh Xuyên vào thời điểm đó. Lý do xây dựng công viên giải trí ở đây là vì Minh Xuyên là quê hương của ông chủ công ty bất động sản, thứ hai là vì giá đất ở đây rẻ, sau này còn liên kết với đường sắt trên cao, giao thông thuận tiện. Bất động sản Minh Xuyên không chỉ xây dựng công viên giải trí mà còn muốn phát triển những công trình kiến trúc cổ xung quanh thành khu du lịch nữa, kết hợp giữa văn hóa Trung Quốc và phương Tây.
Thế nhưng tiệc vui chóng tàn, vào năm 2010, việc xây dựng tuyến đường sắt trên cao rất chậm trễ, không thông xe được một thời gian dài, Đảo Mộng Mơ đóng cửa do kinh doanh không khá khẩm, việc mở rộng toàn bộ khu du lịch cũng bị đình trệ. Bất động sản Minh Xuyên bị tổn thất nặng nề, chưa đầy một năm đã tuyên bố phá sản và từ đó biến mất khỏi tầm mắt của tất cả mọi người.
Trong kinh doanh thì lúc lên lúc xuống là chuyện bình thường, dường như không có vấn đề gì. Hơn chục năm nay, khu vui chơi ở đó bị bỏ hoang, không ai tiếp nhận, cũng không ai quản lý. Quyết Minh lên mạng tìm kiếm một lúc, cũng không tìm được bất kỳ tin tức ma quỷ lộng hành nào, cứ như nó đã bị người ta lãng quên, chỉ lẳng lặng bị bỏ hoang ở đó.
Hoặc có thể, có một số tin tức không thể tra được trên mạng, phải đến tận chỗ để điều tra thì mới biết được.
Đang nghĩ như vậy, Tương Dã chợt phát hiện xe đã dừng lại. Cậu thắc mắc quay đầu nhìn Hình Trú, thì nghe thấy Hình Trú nói "Chờ một chút" rồi tự ý xuống xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!