Chương 37: (Vô Đề)

Sau khi nói chuyện cùng Tương Dã vào hôm qua, Bùi Quang đã quay trở lại và có một giấc mơ dài. Anh ta mơ mình quay trở lại thời sinh viên, gặp lại thầy cô và bạn học, những ngày tháng cười đùa vui vẻ cùng nhau chạy xuyên từ lớp học đến phòng học đàn, cảnh ngồi ăn lẩu trong kí túc xá, rồi lại cùng nhau mở concert trên sân thượng.

Bạn gái sẽ đỏ mặt nhìn anh ta, khi đó bạn cùng phòng sẽ liều mạng mà gào lên, dường như những ước mơ của mỗi người bọn họ đều vô cùng lớn, chém gió chưa hề viết nháp, nhưng một buổi concert nho nhỏ trên sân thượng, khi mọi ánh đèn được thắp sáng lên cũng đủ khiến bọn họ hét lên vì phấn khích.

Sau khi tỉnh dậy, những ký ức hiện về trong giấc mơ rút đi nhanh chóng như thủy triều, nhưng cảm giác vẫn còn đó. Bùi Quang ngồi trên giường một hồi lâu, đột nhiên che mặt, hai mắt đỏ hoe, nhưng lại cảm thấy rất nhẹ nhõm.

Anh ta nhớ lại, tình yêu đã từng cho anh ta thấy vẻ ngoài đẹp đẽ nhất, những ước mơ lúc đó cũng không có nhiều do dự như bây giờ, nó tồn tại trong ánh mắt của mỗi người, trong bầu trời đầy sao rực rỡ.

Cuối cùng Bùi Quang đã đưa ra quyết định, anh ta muốn chiến đấu một lần nữa.

Nghe được tuyên bố của anh ta, dường như cuối cùng Tương Dã cũng nhìn thấy hình bóng anh ta của một năm trước. Khi đó, mặc dù Bùi Quang tạm gác lại việc ca hát để đi đóng phim, nhưng ánh mắt sáng lấp lánh, anh ta hay nói với Trương Dã: Đợi đến khi tôi trở thành một ngôi sao nổi tiếng, tôi nhất định sẽ mời cậu ăn cơm.

Chuyện mời cơm cũng chưa cần gấp, Văn Nguyệt thuận tay lấy một xấp ảnh ra rồi nói: "Ký tên trước đi, lỡ sau này cậu nổi tiếng rồi, mang mấy bức ảnh đã ký tên này đi bán thì kiếm được không ít tiền đâu."

Bùi Quang: "…"

Dù sao đi nữa, chuyện Bùi Quang muốn tiếp tục làm ca sĩ đã được định như vậy, anh ta liên lạc với người đại diện của mình, anh ta sẽ rời khỏi homestay sớm thôi. Quyết Minh nói với anh ta "Dũng cảm theo đuổi ước mơ, to gan tìm đường ch*t", nhưng đây chính là quyết định của anh ta.

Cục điều tra hình sự vẫn theo quy tắc khuyên nhủ nhưng không can thiệp vào tự do của người khác.

Khi người đại diện lái xe đến đón Bùi Quang, trong homestay đang nấu lẩu cho bữa tiệc chia tay. Bùi Quang đã sống ở đây hơn nửa tháng, lần đi này có thể sẽ không bao giờ quay lại nữa, tính chất khác hoàn toàn với việc mấy người Lão Nhạc đi làm nhiệm vụ, cho nên bọn họ càng phải làm hoành tráng hơn một chút mới được.

Nhưng nói hoành tráng, chính là các món ăn phong phú hơn một chút. Có bốn người trong Cục điều tra hình sự đang làm nhiệm vụ ở bên ngoài, những người còn lại giống như George không tuỳ tiện lộ diện, hoặc như Quyết Minh muốn lộ diện cũng không được, cho nên gom thế nào cũng không đủ một bàn người.

Điểm thu hút mọi người là Tông Miên, đang ăn thì thấy anh ta tiện tay lấy một tấm danh thiếp ra rồi đưa cho Bùi Quang, nói: "Lăn lộn không nổi nữa thì gọi vào số điện thoại này."

Bùi Quang cầm tấm danh thiếp xem qua, phía trên tấm danh thiếp viết tên của một ông lớn trong giới. Trời ạ, tên Ninh Ngọc Sinh muốn bao nuôi anh ta kia cùng lắm cũng chỉ đưa tiền, cộng thêm một số tài nguyên nhỏ về các bộ phim chiếu mạng mà thôi, người này lại trực tiếp giới thiệu anh ta với ông lớn, thật là một người tốt biết mấy.

"Anh đúng là một người tốt, thật đó." Bùi Quang nắm chặt tấm danh thiếp, rơm rớm nước mắt nhìn Tông Miên. Hôm nay anh ta đã uống chút rượu, đầu óc thật sự không được tỉnh táo cho lắm.

Tông Miên cũng không quan tâm lắm, khen người tốt thì là người tốt đi vậy, nhưng không biết sao lại chọc phải hu**t cười của Quyết Minh, cười đến mức khiến đầu óc Bùi Quang trở nên mơ hồ, gãi đầu một cái, tưởng mình đã nói sai gì đó.

Khi người đại diện đến, gã đã nhìn thấy một cảnh tượng như vậy. Nghệ sĩ nhà gã đang ngồi ngốc nghếch bên bàn ăn, vì uống rượu nên hai má ửng hồng, giọt lệ vẫn còn vương trên khóe mắt, bên cạnh là một nhóm người, khí chất xuất sắc, trông như thần tiên, cao ngạo lạnh lùng, đẹp trai, ưu sầu, xinh đẹp, muốn gì có đó.

Homestay này là chỗ tuyển tú soa? Bùi Quang là ngôi sao hay bọn họ là ngôi sao?

Người đại diện nhất thời có chút hoài nghi, lúc đi vào đón người, ánh mắt vẫn luôn hướng về Tương Dã. Gã muốn nhân tiện nói ít câu rồi đưa danh thiếp, nhưng không tiện đưa trước mặt Bùi Quang, vì sợ anh ta sẽ thấy không thoải mái.

Cũng may mà Bùi Quang uống say, gã định đưa người lên xe trước, sau đó mới quay lại hỏi xem họ có hứng thú ra mắt hay không. Nhưng khi gã quay lại, cánh cửa của homestay đã đóng lại, treo tấm biển "Đóng cửa" lên.

Gió đêm thổi qua, trong homestay vẫn đang sáng đèn, mọi người ngồi vào bàn tiếp tục ăn lẩu. Khói lẩu lượn lờ giống như sương mù, vẻn vẹn chỉ cách mấy bước, nhưng dường như ngăn cách bên trong và bên ngoài homestay thành hai thế giới khác nhau.

Đó là một thế giới mà người khác không thể hòa nhập được.

Người đại diện gãi gãi đầu một cái, cảm thấy ý nghĩ như vậy có hơi kỳ quái, nhưng nhìn vào tình hình bên trong, gã thật sự không sinh ra ý nghĩ làm phiền nữa.

Thôi bỏ đi.

Người có chí riêng, cũng không phải người trẻ nào cũng có ước mơ trở thành ngôi sao.

Người đại diện quay đầu rời đi, chiếc xe chở gã và Bùi Quang nhanh chóng rời khỏi đường Bắc Lý.

Tương Dã ngồi trong phòng nhìn đoạn đường cuối cùng của bọn họ, chưa nói tới thương cảm trong lòng, chẳng qua là cậu đã dần quen với tiết tấu chia ly kiểu này. Nhân lúc Hình Trú không để ý, Tương Dã đã tự rót cho mình một ly rượu, có độ cồn rất thấp.

Thật ra Hình Trú đã nhìn thấy, nhưng anh vờ như không biết. Đứa trẻ đã lớn, muốn uống rượu cũng không phải không được, chẳng qua là ở bên ngoài tương đối nguy hiểm, uống ở nhà vẫn an toàn hơn một chút.

Vừa quay đầu lại, Văn Nguyệt cũng ôm chai rượu cười híp mắt rót cho anh một ly, "Đội trưởng Hình cũng uống một chút nữa đi, dù sao tối nay cũng không có chuyện gì cả."

Hình Trú cũng không từ chối, anh và Tông Miên được coi là những người có tửi lượng cao nhất trong Cục điều tra hình sự, họ thường uống rượu cho đến khi kết thúc, cuối cùng còn tỉnh táo đối mặt với nhau trên bàn rượu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!