Quyết Minh nói với Bùi Quang rằng anh ta có thể xin được bảo hộ.
Nhưng bảo hộ của Cục điều tra hình sự có nghĩa là anh ta phải đổi tên và đổi họ, từ đó vứt bỏ tất cả mọi thứ, đi đến một nơi xa lạ để bắt đầu lại. Tuy rằng anh ta cũng không có gì để vứt bỏ nữa, nhưng Bùi Quang vẫn cảm thấy do dự.
Người đại diện gửi hợp đồng gia hạn cho Bùi Quang hết lần này đến lần khác. Mặc dù sức nóng của "Hèn mọn" đã trôi qua, nhưng công ty nhìn thấy khả năng tiềm ẩn của Bùi Quang, một vị cấp cao nào đó cũng rất xem trọng tài năng của anh ta nên quyết định nâng đỡ anh ta.
Thái độ của người đại diện trước kia luôn lãnh đạm với Bùi Quang, nhưng bây giờ thay đổi một trăm tám mươi độ. Không đợi Bùi Quang đáp ứng, ông ta đã tích cực vạch một kế hoạch độc quyền ra cho Bùi Quang, nói cho anh ta biết, chỉ cần anh ta đồng ý quay về thì có thể sắp xếp cho anh ta tham gia các chương nghệ thuật ca hát đa dạng một cách nhanh nhất. Đợi đến khi anh ta gom đủ sự nổi tiếng sẽ phát hành một album riêng cho anh ta.
Tốt biết bao nhiêu.
Trước đây Bùi Quang khao khát tất cả, dường như hy vọng tất cả, hơn nữa còn là hy vọng thiết thực có thể thấy được.
Bùi Quang nói với ông ta: Tôi đã rút lui rồi, lời tạm biệt trong buổi công diễn kia chính là sự kết thúc.
Người đại diện hỏi anh ta: Cậu muốn rút lui thật sao? Không phải cậu nói suốt đời sẽ kiên định với ước mơ này sao? Bây giờ cậu được mấy tuổi, chỉ mới hai sáu tuổi mà đã đòi rút lui, ước mơ của cậu nó rẻ như vậy sao? Hay là cậu có gì khó khăn hay nỗi khổ, cậu có thể nói cho tôi biết, trước đây bởi vì tôi thấy cậu không có cơ hội nổi tiếng, nhưng bây giờ cơ hội đã bày ra trước mắt cậu, vậy mà cậu nói không làm nữa, cậu nói cho tôi biết, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?
Bùi Quang siết chặt điện thoại di động, gõ nội dung trong ô trò chuyện ra rồi lại xóa, xóa rồi lại viết, nửa ngày cũng không gửi được tin nhắn.
Trong nhà chưa tỏ mà ngoài ngõ đã tường.
Bùi Quang không rõ bản thân mình muốn gì, do dự không quyết, những người khác có thể nhìn thấy rõ ràng. Tiểu Tinh Linh suốt ngày càm ràm một lần nữa lên sóng, nói: "Khụ khụ, kiên định với ước mơ không có gì xấu, anh đang đứng ở rìa vòng tròn lặp lại của việc đi tiếp hay rút lui, đó là chuyện của cậu. Lúc không được nổi tiếng thì muốn rút lui, giờ cơ hội đến rồi anh muốn lại muốn quay lại, như vậy không bình thường cho lắm, người này nói vài câu người kia nói vài câu, nếu như điểm này mà cũng không chịu nổi thì sao mà sống được trong giới giải trí đúng không? Nhưng mà Quang Quang à, nếu anh quay lại thật, vậy tôi cũng nể anh đó, một nam tử hán không sợ ch*t."
Văn Nguyệt bổ dưa hấu, vẻ mặt tán thành.
Bùi Quang giật mình, phản ứng lại ngay lập tức. Mà không đợi anh ta nói chuyện, Quyết Minh đã tự động nói tiếp, "Anh nói xem nếu anh quay lại thật, lỡ mà nổi tiếng toàn quốc, đi đâu cũng có thể nghe thấy bài hát của anh. Người của đám Sở Liên nghe được sẽ kiểu, này, tôi đã buông tha cho anh mà anh còn dám lượn qua lượn lại trước mặt tôi, đúng là một nam tử hán không cần mạng, đáng bị làm thịt."
Bùi Quang: "…"
Quyết Minh: "Không phải tôi dọa anh đâu, Sở Liên là loại người điên cuồng như thế thật đó. Cho dù ông ta vốn dĩ không phải điên bẩm sinh, nhưng bị nhốt mười năm cũng đủ trở nên điên rồi. Anh muốn rõ ràng phải không, Quang Quang à, cái ngày mà anh công thành danh toại, ngày đó cũng chính là ngày anh về chầu ông bà đó, đến lúc đó tôi còn phải đi quét mộ cho anh, nói không chừng đội quân fan hùng hậu của anh còn có thể cất cao giọng hát bên mộ của anh nữa đó, đúng là chẳng may mắn tẹo nào."
Vài giây sau, cậu lại nói tiếp: "Nhưng sau này nếu anh đi theo con đường diễn xuất, đóng vai một người điên, vậy thì anh đã có sẵn tài liệu tham khảo trước rồi!"
Bùi Quang cảm thấy choáng váng đầu óc, Quyết Minh càng nói càng hưng phấn, anh ta càng nghe càng đau đầu. Bùi Quang cảm thấy sau này có rút lui hay không đều có thể viết một bài hát, tên là "Một ngàn con quạ đen."
Anh ta quay đầu đi tìm Tương Dã, Tương Dã đang ngồi trong phòng huấn luyện nghỉ ngơi. Bởi vì đã đến mùa hè, huấn luyện lại dễ đổ mồ hôi, cho nên Tương Dã mặc một cái áo ba lỗ đơn giản. Lúc này áo cậu đã ướt, cậu đang cúi đầu nghiêm túc quấn băng vải trên tay, chuẩn bị đợi lát nữa luyện tập quyền anh.
Bùi Quang nhìn vết bầm tím trên người cậu, lại nhìn cái đầu đầy mồ hôi của cậu, không đành lòng tiến lên quấy rầy. Đứng ở cửa nhìn nửa ngày, lại yên lặng đi về.
Tương Dã đã biết anh ta đến từ lâu, nhưng cậu không lên tiếng, chờ người đi rồi đeo tai lên nghe hỏi Quyết Minh: "Cậu lại làm gì người ta rồi?"
Quyết Minh: "Tôi không có mà."
Trả lời Quyết Minh chính là một quyền mạnh mẽ của Tương Dã đập vào bao cát, "Bang!" Cậu có thể nghe thấy âm thanh sắc lẹm đó qua tai nghe. Quyết Minh vừa cảm thán sự trưởng thành của cậu bạn nhỏ, vừa lo lắng thiếu niên xinh đẹp gầy gò của mình có phải đang mang bộ dạng hung khí hình người muốn kiếm cậu tính sổ hay không.
"Tể Tể, gửi cho tôi một tấm ảnh tự sướng được không? Tốt nhất là ảnh chụp toàn thân, tôi nhớ là có một tấm gương lớn trong phòng huấn luyện." Quyết Minh gửi lời cầu xin.
Tương Dã lạnh lùng cự tuyệt yêu cầu của cậu.
Quyết Minh lại rút ra đi tìm Văn Nguyệt, bởi vì dùng cái đầu nhỏ bé của cậu suy nghĩ một vòng, người thích hợp nhất để làm chuyện này chính là Văn Nguyệt đam mê tuyển tú.
Văn Nguyệt vui vẻ đồng ý, "Tôi giúp cậu chụp ảnh là được, nhưng tại sao lại chụp ảnh Tương Dã?"
Quyết Minh: "Tôi muốn làm nhật ký về sự phát triển của Tể Tể, sau đó sẽ chờ cho đến khi cậu ấy kết hôn sinh con, tôi sẽ đặt nó trong đám cưới của cậu ấy."
Văn Nguyệt im lặng một lát, nói: "Cậu không sợ cậu ấy đánh ch*t cậu sao?"
Quyết Minh: "Sao có thể chứ! Tôi dễ thương thế này cơ mà, hơn nữa chị chỉ cần chụp cậu ấy đẹp một chút là được thôi mà. Ai mà giận nổi khi nhìn thấy bức ảnh đẹp trai của mình chứ, trừ khi chị chụp cậu ấy quá xấu."
Văn Nguyệt: "Đừng đùa, kỹ thuật chụp ảnh của tôi đến cả mấy trạm tỷ cũng còn kém xa đấy biết chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!