Chương 30: (Vô Đề)

Không ai có thể giải đáp những nghi ngờ của Bùi Quang, tuy anh ta biết sự thật của căn phòng ngầm đó nhưng dường như lại bị sự nghi hoặc che phủ. Văn Nguyệt cũng không thể tự tiện nói chuyện của Cục điều tra hình sự cho anh ta biết được, chỉ có thể bảo Tiểu Hùng quan tâm anh ta hơn, rồi chuẩn bị cho anh ta một căn phòng để nghỉ ngơi.

Rất nhanh, Tương Dã đi ra khỏi phòng huấn luyện—lần này cậu được Hình Trú vác thẳng ra ngoài.

Hơn nữa cậu thậm chí không trụ nổi được nửa tiếng.

Bùi Quang tò mò ló đầu ra khỏi phòng nhìn cậu, thấy cậu được Hình Trú vác trên vai, còn tưởng rằng cậu đã ch*t rồi. Trong nháy mắt đó thân thể anh ta lại cứng đờ lần nữa, nghĩ rằng lần này không thể lùi bước nữa, hơn nữa đồn cảnh sát ở ngay đối diện, anh ta nhất định phải—

Hình Trú liếc qua, Bùi Quang khựng lại, không dám nhúc nhích.

Bùi Quang rơi lệ trong lòng.

Cũng may mà Tương Dã nhúc nhích, cậu bám lấy bả vai của Hình Trú định ngẩng đầu lên, nhưng bởi vì thật sự quá mệt mỏi nên giờ tay chẳng còn chút lực nào, ai ngờ lại nắm lấy tóc của Hình Trú. Hình Trú liếc cậu một cái, cứ để mặc cho cậu nắm lấy mà không lên tiếng, tiếp tục đi về phía trước.

Bùi Quang thấy anh vác Tương Dã vào trong một căn phòng, lúc vào phòng còn chưa kịp đóng cửa lại, Bùi Quang lặng lẽ nhìn thoáng qua cánh cửa nhưng lại không thấy ai, rồi chợt nghe thấy tiếng nước chảy.

Một lát sau, cửa cũng đóng lại, Bùi Quang lo lắng cho Tương Dã, cứ đi tới đi lui ngoài cửa, gấp như kiến bò trong chảo nóng vậy.

Đối với chuyện chỉ quay phim thôi mà cũng có thể phá vỡ bí mật của một căn phòng ngầm, sau đó lại suýt bị một người đàn ông bao dưỡng khiến Bùi Quang cảm thấy không có chuyện gì là không thể xảy ra trên đời này được. Sếp của Tương Dã rốt cuộc định làm gì cậu ấy đây? Chỉ mới không gặp nửa tiếng thôi mà cậu ấy đã ra nông nỗi vậy rồi?

Bây giờ "cô nam quả nam" đang ở trong một phòng, thậm chí còn có cả tiếng nước chảy nữa, anh ta đang muốn làm cái gì đây trời?

"Cọc cọc." Cuối cùng Bùi Quang cũng lấy hết dũng khí để gỗ cửa, hô to: "Tương Dã? Tương Dã ơi? Cậu vẫn ổn chứ?"

Người mở cửa là Hình Trú: "Có chuyện gì không?"

Bùi Quang: " Chuyện là, cậu ấy…anh…hai người…cậu ấy vẫn ổn chứ? Tôi mới thấy cậu ấy trông như không được khoẻ cho lắm phải không? Ha ha ha ha…tôi có thể vào thăm cậu ấy một chút được không?"

Có trời mới biết, lúc nói lời này ra, tay Bùi Quang đã chảy đầy mồ hôi.

Hình Trú thấy anh ta quan tâm Tương Dã, nên hơi nghiêng người mình rồi nói: "Cậu ấy đang tắm."

Không đúng, tắm…

Hai người rốt cuộc là quan hệ gì? Tóm lại chỗ này là chỗ nào?

Bùi Quang hoàn toàn suy sụp.

Cùng lúc đó, Tông Miên đã vào phòng bệnh của Tào Nguyệt.

Anh ta buộc phải mặc một bộ vest đắt tiền rồi nở nụ cười thương mại, khi Tào Nguyệt nghi ngờ mà hỏi dò thân phận của mình thì anh ta nói: "Có thể chị đã quên rồi, hồi còn nhỏ, chúng ta đã gặp nhau ở nhà cũ của nhà họ Tông."

Tào Nguyệt ngẩn ngơ một hồi: "Cậu nói…nhà họ Tông kia ư?"

Tông Miên: "Tôi nghĩ sẽ không có nhà họ Tông thứ hai ở Kinh Châu."

"Hoá ra cậu là cậu bé kia à." Tào Nguyệt không khỏi quan sát anh ta. Lúc nhà họ Tông gặp chuyện thì cô ấy đang đi du học, những tin tức liên quan thì đều nghe từ cha mẹ, dù chỉ nói ngắn gọn, nhưng sự thương tiếc và sợ hãi khiến trí nhớ của Tào Nguyệt vẫn còn như mới. Chỉ có điều mất năm nay cô ấy vẫn cứ chìm đắm trong nỗi đau của bản thân nên cũng không hỏi thăm chuyện bên ngoài nữa, chỉ mới chớp mắt thôi mà đứa trẻ may mắn sống sót ấy cũng đã lớn như vậy rồi.

Nói mới nhớ, cô ấy cũng chỉ lớn hơn Tông Miên vài tuổi mà thôi. Cha mẹ cô ấy cũng là người có tiền nhưng không thể cùng đẳng cấp với Tống gia được. Lần đó có thể đến được buổi mừng thọ của cụ ông nhà họ Tông là do cha cô ấy vất vả gây dựng quan hệ lăm mới được.

Cô ấy còn nhớ hôm đó cha của mình rất vui, nói rằng nếu con gái muốn giàu có, thì ông sẽ đưa cô ấy đi gặp mặt xã giao. Đây cũng là lần đầu tiên cô ấy biết được một cách rõ ràng thế nào là dáng vẻ của nhà giàu đỉnh của chóp. Nhưng sau này, cô ấy lại vẫn vừa ý chàng trai nghèo Ninh Ngọc Sinh rồi cưới gã ta không chút đắn đo.

Chuyện cũ khiến ánh mắt của Tào Nguyệt nhìn nhìn Tông Miên trở nên ôn hoà, cô ấy hỏi: "Hôm nay cậu đến gặp tôi có chuyện gì không?"

"Tào phu nhân không biết sao?" Tông Miên chậm rãi sửa ống tay áo rồi nói: "Nhìn vào biểu hiện của chị, chắc là chị cũng biết một số chuyện. Bây giờ tôi lại xuất hiện ở đây, chị vẫn chưa có liên tưởng gì đặc biệt sao?"

Tào Nguyệt nghe vậy, vẻ mặt dần trở nên thận trọng, rồi lại nghĩ đến gì đó, đôi mắt hiện lên sự kinh ngạc: "Chuyện nhà họ Tông năm đó…"

"Xem ra chị đã nghĩ ra rồi." Nụ cười của Tông Miên dần nhạt đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!