Chương 3: (Vô Đề)

Trên chuyến xe đường dài từ Giang Châu đến thành phố Thanh Thuỷ, số người ngồi chỉ lác đác chiếm nửa xe.

Tương Dã ngồi giữa xe, gần lối đi, Tống Linh ngồi bên tay trái, Thẩm Duyên Chi ngồi bên phải, cách cậu cái lối đi nhỏ. Trước mặt cậu, một cô bé năm sáu tuổi với mái tóc bím sừng dê thỉnh thoảng ngó đầu ra, vừa rụt rè, vừa tò mò nhìn cậu, sau đó thì thầm với bà của mình.

"Cái anh đó đẹp trai quá bà ơi, còn đẹp hơn cả bạn cùng bàn của cháu."

"Ừ."

"Anh ấy là đại minh tinh sao? Các bạn cùng lớp cháu đều nói rằng chỉ có minh tinh mới đẹp như thế."

"Đâu có, bé con của chúng ta mới đẹp."

"Nhưng anh ấy bị bệnh hả bà? Mặt anh ấy trắng bệch luôn đó."

Nghe vậy, bà cụ không khỏi quay đầu lại nhìn Tương Dã, thấy cậu đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bà cụ thì thầm với đứa cháu gái nhỏ: "Anh ấy đang nghỉ ngơi, đừng nói chuyện làm phiền anh ấy nữa, được không nào?"

Đứa cháu gái nhỏ vội vàng bụm miệng mình lại, ngoan ngoãn gật đầu.

Đã trôi qua được năm giờ, trời rất nhanh tối, mưa dịu đi rất nhiều. Ban đêm xe chạy, nhiều người trên xe đã chợp mắt, bao gồm Tương Dã.

Thẩm Duyên Chi và Tống Linh nhìn cậu rất nhiều lần, mặc dù họ không chắc cậu đang nghĩ gì, nhưng người đều ở trên xe, Tương Dã chỉ là người bình thường, có lẽ cũng không thể nhảy xuống xe trốn thoát được, cho nên bọn họ cũng thả lỏng, dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi.

Chiếc xe nhanh chóng trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng ngáy nhẹ phát ra từ hàng ghế sau.

Đương nhiên Tương Dã không ngủ, cậu tự hỏi tại sao Thẩm Duyên Chi và Tống Linh nhất định phải đưa cậu đi bằng xe buýt đường dài. Tại sao lại bỏ qua máy bay và tàu cao tốc nhanh hơn, thuận tiện hơn? Ba thứ đều là phương tiện giao thông công cộng, làm gì cũng có thể để lại dấu vết, nếu bọn họ có thể mua vé xe buýt, thì tất nhiên cũng có thể mua vé tàu cao tốc và vé máy bay.

Ưu điểm của xe buýt đường dài là gì? Tuyến đường đặc biệt? Dễ nhảy xuống xe chạy trốn hơn? Nhưng những điều này, cứ tuỳ tiện tìm chiếc xe màu đen là được.

Tương Dã mơ hồ cảm thấy chỗ này có gì đó không ổn, nhưng đã mấy ngày cậu không được nghỉ ngơi cho tốt, tổng cộng đã hơn mười giờ không ngủ, tinh thần căng thẳng đến cực độ, đầu óc hỗn loạn không nghĩ ra được manh mối nào.

Trong vô thức, cậu cũng cảm thấy buồn ngủ, dù chỉ là một cái chợp mắt nhưng khi tỉnh lại, cậu nhận ra rằng đã mười lăm phút trôi qua.

Xe đang ở trạm thu phí, chuẩn bị chạy vào đường cao tốc.

Cơn ngủ gật khiến Tương Dã trở nên cảnh giác, lòng bàn tay còn tiết ra ít mồ hôi lạnh. Phóng tầm mắt qua ô cửa sổ bên cạnh Tống Linh, nhìn bóng cây bên đường, ánh đèn sáng của trạm thu phí không cho cậu một chút cảm giác an toàn nào.

Cuối cùng, cậu duỗi tay mở cửa sổ, thay vào đó là một làn gió mát lạnh hoà cùng mưa phùn, khiến đầu óc cậu lập tức tỉnh táo.

"Sao thế con?" Tống Linh thấp giọng hỏi.

"Nóng." Tương Dã nói một chữ, rồi nhắm lại, phớt lờ bà ta.

Thấy cậu như vậy, Tống Linh cũng không đề cập đến việc đóng cửa nữa. Tương Dã chỉ mở một kẽ hở, nhất định không thể nhảy khỏi cửa sổ, hơn nữa bà ta vẫn đang ngồi cạnh cửa sổ nên không cần lo lắng.

Nhìn Tương Dã nhắm mắt lại, bà ta mơ hồ trao đổi ánh mắt với Thẩm Duyên Chi, vẻ mặt bình tĩnh, hai tay giấu dưới túi dường như đang nắm chặt vật gì đó, thân thể không thả lỏng được như vẻ ngoài.

Tương Dã cúi đầu, vành mũ che khuất hơn nửa khuôn mặt cậu, đôi mắt vẫn lặng lẽ mở to, lợi dụng lúc ánh mắt của hai người tạm thời không đặt lên người mình, thu sự kỳ lạ của cơ thể bà ta vào đáy mắt.

Lúc này, cuối cùng thì chiếc xe cũng vào đường cao tốc, dòng xe ở trạm thu phí bắt đầu phân tán, không còn ùn tắc như trước.

Thỉnh thoảng Tương Dã cũng "tỉnh lại", thẫn thờ nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ. Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc, cậu phát hiện rằng bắt đầu từ mười phút trước, ngày càng ít xe xuất hiện gần họ.

Điều này không bình thường.

Tống Linh và Thẩm Duyên Chi dường như không nhận ra điều gì, lại càng không bình thường.

Tương Dã cảm thấy như thể mình nắm bắt được thứ gì đó, nhìn chằm chằm vào màn đêm, cậu thấy trên bảng quảng cáo ở phía xa—hình như có thứ gì đó?

Mờ mờ ảo ảo, là người, hay là bóng cây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!