Chương 27: (Vô Đề)

Buổi biểu diễn bắt đầu lúc tám giờ, tới bảy giờ năm mươi chín phút vẫn còn khán giả vội vã chạy tới.

Sân vận động năm sáu trăm người, miễn cưỡng xem như vừa hết chỗ, mấy cô nàng đứng đằng trước giơ banner và gậy led, buổi biểu diễn còn chưa bắt đầu vẻ mặt đã bắt đầu bi thương, rơi nước mắt vì buổi diễn cuối cùng của thần tượng. Điệu bộ ấy đương nhiên làm những người đứng sau bực mình, tụm năm tụm ba lại phàn nàn, đoạn đối thoại giống như vốn không biết "Bùi Quang" là ai.

Âm thanh ấy lẫn trong tiếng ồn ào, cho dù tiếng nhạc có bắt đầu vang lên đi chăn nữa thì dưới sân khấu cũng không hề giảm thanh đi chút nào. Thế nhưng ca sĩ trên sân khấu dường như chẳng quan tâm tới khán giả dưới kia đang nghĩ gì, anh ta đứng trước micro, một tay cầm micro, lắc lư theo nhạc một cách tự nhiên, không trang điểm, màu môi dưới ánh đèn trở nên nhàn nhạt, nhắm mắt, hờ hững mà cất tiếng hát.

Bùi Quang.

Tương Dã gặp lại anh ta, cậu dường như chẳng nhận ra nổi anh ta nữa rồi. Anh ta nuôi tóc dài, không trang điểm càng lộ rõ vẻ chán chường, khác hoàn toàn với anh chàng đẹp trai sáng sủa năm ngoái.

Nhưng Bùi Quang như thế này lại mang sức hút khó tả, các bài hát của anh ta cũng không giống nhau, không nói rõ được là theo phong cách gì. Mang chút mơ màng, rock n roll, lại hơi hướng nhạc jazz, mặc sức thể hiện, lại có lúc đột nhiên lại đau thương vô cùng, hai tay anh ta cầm micro, giống như đang nỉ non lẩm bẩm.

Giọng hát trầm thấp, lọt vào trong tai.

Các fan đứng trước không khóc nữa, tựa như trở lại lần đầu tiên được gặp thần tượng. Những khán giả đứng đằng sau cũng không cầm nổi lòng mà bị hấp dẫn, xung quanh dần trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn lại giọng hát của mình Bùi Quang vang vọng, thậm chí anh ta còn không giới thiệu bản thân ở phần ở đầu.

Anh ta tiếp tục hát:

"Anh muốn em, vứt bỏ tất cả để yêu anh,

Toàn thân tr*n tr**,

Chẳng còn gì sót lại,

Mà yêu anh.

Anh sao mà thấp hèn.

Anh ta kể em nghe truyện cổ tích tăm tối,

Hai tay nắm vòng hoa bụi gai,

Ngây ngô lén cười,

Lặng tiếng cầu nguyện,

Tới yêu anh đi,

Hãy yêu một kẻ hèn mọn như anh đi…"

Tương Dã nghe được một nửa, lên mạng tìm tên bài hát, tên là "Hèn mọn". Ca từ không mang năng lượng tích cực, phong cách bài hát cũng chỉ dành cho một nhóm người nhỏ, đúng là không nổi tiếng.

Bùi Quang hát nhập tâm vô cùng, giờ đây anh ta dường như chính là kẻ đê hèn khát cầu tình yêu. Như thể dùng biểu diễn để bộc bạch, xem ra không đơn giản chỉ là đang hát một bài hát nữa.

Tương Dã đứng ở trên lan can tầng hai, nhìn ca sĩ đang say mê cùng khán đang chìm đắm, ánh sáng lấp lánh, tất cả đều rất mơ màng. Trong này có quầy bán rượu và nước, ở đây vừa vặn phục vụ rượu có độ không cao lắm, có chút hơi say.

Nhưng Hình Trú không cho Tương Dã uống rượu, anh không chỉ không cho Tương Dã uống, mà bản thân cũng không uống, bởi vì đã lái xe thì không uống rượu, mà đã uống thì không lái xe.

Tương Dã bị kiểm soát, bản tính tự do như bị trói chặt, muốn thoát ra. Nhưng nhớ đến những lời Hình Trú đã nói trên cầu với cậu thì cậu lại không tự chủ được mà kìm nén lại, tỏ ra ngoan ngoãn.

Trong ánh đèn mơ màng, cậu dựa vào lan can, quay đầu nhìn xuống sân khấu bên dưới, lộ ra cần cổ mảnh mai. Cậu cố ý không nói chuyện với Hình Trú, nhưng đôi lúc lại lén nhìn anh, nhìn dáng vẻ nhíu mày nghiêm túc của anh.

Lời bài hát "Hèn mọn" này, đương nhiên không được Hình Trú đồng tình.

Đáng đời.

Tương Dã khoanh cánh tay tiếp tục nghe, từng bài từng bài được cất lên, từ đầu tới cuối Bùi Quang không hề dừng lại nói chuyện. Anh ta dường như đang cố gắng tận dụng tất cả cơ hội để ca hát, tựa như thiêu đốt tính mạng, không muốn bỏ phí dù chỉ một giây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!