Chương 26: (Vô Đề)

Tương Dã không thể nào ngủ được, cậu ngồi trên chiếc ghế bập bênh ngoài ban công đánh đàn ukulele.

Hình Trú ở bên cạnh thực ra cũng không ngủ, mặc dù tối qua anh không ngủ nhưng từ khi gia nhập Cục điều tra hình sự thì việc thức khuya đã trở thành thói quen của anh. Ban ngày anh đến nghĩa địa công cộng, đứng một lúc trước phần mộ của người cha đã khuất, hút mấy điếu thuốc rồi sau đó lại tâm sự vài câu, nhưng tâm trạng vẫn không thể nào nguôi ngoai.

Anh lại lấy nửa bao thuốc còn lại trong túi áo ra, nhưng điếu thuốc bị kẹp ở đầu ngón tay vẫn mãi chưa được châm. Anh nghe thấy âm thanh ngắt quãng của tiếng đàn bên cạnh truyền tới, có những lúc chỉ là một vài nốt nhạc, có những lúc lại những giai điệu nhẹ nhàng thong thả, giống với bản nhạc mà Tương Dã đã chơi trong xe trên quãng đường bọn họ đi từ Giang Châu đến Kinh Châu.

Âm thanh của tiếng đàn hữu dụng hơn nicotine. Hình Trú ngồi bên mép giường, gió từ ban công thổi vào, anh lặp đi lặp lại động tác lắp ráp khẩu súng trong tay, cơ thể dần dần thả lỏng, cuối cùng cũng xuất hiện cảm giác mệt mỏi.

Mặc dù Hình Trú không thể đoán được suy nghĩ của Tương Dã, nhưng anh có thể cảm nhận được rằng Tương Dã đang quan tâm đến anh. Tương Dã muốn cùng anh đi xem buổi biểu diễn, sau khi suy nghĩ kỹ thì anh mới nhận ra điều đó.

Cậu hiếm khi đưa ra yêu cầu như vậy, có lẽ…nên đồng ý với cậu nhỉ? Tương Dã không phải kiểu người nhiệt tình, cũng chẳng thân với những người khác ở Cục điều tra hình sự, muốn đi cùng anh cũng là hợp lý.

Hình Trú ôm suy nghĩ này mà chìm vào giấc mộng, trong giấc mơ của anh vẫn là khung cảnh của năm ấy. Anh ấy đã cố thử vô số lần, nhưng vẫn không thể ngăn chặn được vụ nổ trước khi mọi thứ xảy ra, người ở ngay trước mắt vẫn bị lựu đạn nổ tung thành từng mảnh, thủy tinh bay tung tóe vẫn đâm vào hốc mắt anh. Máu tươi loang lổ trên chiếc sơ mi trắng của anh, anh nhìn ra ngoài, là một mảng máu đỏ.

Nhưng mà giấc mơ lần này có chút không giống với những lần trước đây. Khi anh dùng tay che đôi mắt bị thương của mình, tất cả những âm thanh ồn ào xung quanh đều dần dần biến mất, chỉ còn lại âm thanh êm dịu của tiếng đàn.

Tiếng đàn biến ảo khôn lường, mang theo hơi thở mát mẻ từ đồng cỏ bao la, giống như một liều thuốc giảm đau.

Mặc dù đây vẫn là ác mộng nhưng hình nhưng cũng không còn quá khó chịu nữa.

Ngày hôm sau, Tương Dã bắt đầu tiếp xúc với kỹ thuật đánh cận chiến.

Thật ra người lợi hại nhất về phương diện võ thuật là Giản Hàn Tây, nhưng Giản Hàn Tây lại đi ra ngoài cùng Lão Nhạc rồi, mà Tương Dã lại nghe lời Hình Trú hơn, cho nên vẫn là Hình Trú đích thân chỉ bảo.

"Đánh không lại thì xin tha." Trong từ điển của Hình Trú, không bao giờ xuất hiện hai từ "Nhượng bộ".

Nhưng trong từ điển của Tương Dã cũng không bao giờ xuất hiện hai từ "Xin tha". Sự cố chấp và hiếu thắng của thiếu niên được cậu phát huy một cách tinh tế, mặc dù bị Hình Trú ép đến mức không còn chút sức lực nào để đánh trả, cậu cũng không chịu cúi đầu.

Kết quả là hôm nay Hình Trú lại cõng Tương Dã về, Tông Miên đã bỏ thuốc vào bồn tắm cho cậu, giúp cậu ngâm thuốc, tiện thể châm cứu cho cậu luôn.

Nhưng trong lúc Tông Miên châm cứu, thấy những vết bầm tím trên cơ thể cậu thì không thể nói thành lời. Nếu không phải vì anh ta hiểu Hình Trú, cũng biết thân thể của ai đó rất dễ để lại những vẫn bầm tím, thì anh ta chắc chắn sẽ nghi ngờ Hình Trú đã đánh Tương Dã một trận.

Đến chiều, Hình Trú dẫn Tương Dã ra ngoài xem tranh.

Bức tranh vẫn được treo trong căn biệt thự ở vườn hoa Quan Sơn, đây là yêu cầu của Hình Trú, để có thể bảo trì hiện trường càng lâu càng tốt. Sau khi đến nơi, Tương Dã đi theo con đường mà ngày ấy Lão Nhạc đã đi, men theo lối mòn, xuyên qua khu vườn, mở cửa kính ra, đứng ở vị trí mà t/hi t/hể đã từng ngồi, bức tranh sơn dầu được treo trên tường đập ngay vào mắt.

Việc tận mắt nhìn thấy bức tranh này khiến cậu có cảm giác không giống như những gì cậu đã cảm nhận được khi xem trong video. Tương Dã im lặng đứng trước bức tranh một hồi lâu, muốn đưa tay lên chạm vào trong vô thức, nhưng khi sắp chạm vào thì lại chợt bừng tỉnh.

"Sao vậy?" Hình Trú hỏi.

"Bức tranh này vẫn chưa được hoàn thành, nó đang thay đổi." Tương Dã thấp giọng nói.

"Thay đổi?"

"Màu máu."

Hình Trú đã hiểu ý của cậu. Phần cuối của bức tranh được vẽ thêm bằng máu tươi, mà màu máu sẽ đậm dần theo thời gian, trở nên sẫm màu.

Lần đầu tiên nhìn thấy bức tranh này thịt máu trên đó vẫn chưa khô, vậy nên vẫn còn là màu đỏ tươi, đè những bi thương ban đầu xuống, khiến Sở Liên trở nên sống động hơn, thậm chí còn nhuộm một chút giống yêu dị. Nhưng bây giờ màu của máu đã trở nên đậm hơn, dáng vẻ bi thương lại thoáng lộ ra, vẻ mặt của Sở Liên cũng trầm xuống.

Để thêm một thời gian nữa thì không biết bức tranh này sẽ biến đổi như thế nào đây?

Tương Dã không nhịn được mà nói: "Tôi có thể mang bức tranh này về không?"

Hình Trú: "Để tôi thương lượng xem."

Tương Dã gật gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, sau đó cậu lại đi một vòng quanh biệt thự, cẩn thận xem xét từng ngóc ngách, cố gắng tìm một số dấu vết mà Sở Liên để lại, cuối cùng cậu cũng tìm được một chút dấu vết.

Chẳng hạn như chủ nhân của biệt thự này Ô Lệ Lệ, là người tình của Ninh Ngọc Sinh, bình thường cô ta sống trong một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố chứ không sống ở đây, nhưng những đồ dùng trong nhà bếp rõ ràng có dấu vết sử dụng, chắc là Sở Liên đã dùng qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!