Phòng họp sáng đèn cả đêm, Quyết Minh mệt đến mức nói không ra tiếng nữa. Hình Trú thì giống như người chẳng hề bị gì mà kiểm tra quá trình trở nên giàu có của tập đoàn Ninh Hải, y như người sắt vậy.
Hơn tám giờ sáng, thậm chí cho đến khi Tương Dã tỉnh dậy thì Hình Trú vẫn chưa ngủ. Văn Nguyệt đang định đưa cháo dinh dưỡng cho Hình Trú thì thấy Tương Dã xuống lầu, suy nghĩ của cô đột nhiên thay đổi, cô nhét khay cháo vào tay cậu.
"Giúp tôi một việc, đưa tô cháo này qua cho đội trưởng giùm nhé. Sếp chỉ nhớ nhắc người khác uống sữa, nhưng chính sếp lại thường xuyên ăn uống không đúng giờ." Văn Nguyệt nói.
Sữa đó chẳng phải là nhắc Tương Dã uống sao?
Tương Dã không thể phản bác, bưng khay cháo đến phòng họp tìm Hình Trú, đẩy cửa bước vào, nhưng không thấy ai cả. Cậu đặt cháo lên bàn, ngẩng đầu nhìn thông tin về tập đoàn Ninh Hải đang chiếu trên màn hình, nhất thời ngẩn ngơ.
Giọng nói của Hình Trú vang lên sau lưng: "Chuyện của Ninh Ngọc Sinh có manh mối rồi."
Tương Dã quay đầu lại, hình như Hình Trú vừa mới tắm xong, tóc vẫn chưa khô hẳn, lại gần có mùi tuyết tùng thoang thoảng. Đây là loại sữa tắm được homestay thống nhất mua về dùng, nhưng Văn Nguyệt lại dựa vào sở thích của mỗi người mà phân chia sữa tắm có mùi hương khác nhau. Thật trùng hợp, Tương Dã cũng sử dụng loại này.
"Mang cháo cho tôi à?" Hình Trú nhìn bát cháo.
"Ừm." Tương Dã cũng không nói là mình chưa ăn, cầm điều khiển từ xa bấm xem thông tin, càng xem càng nhíu mày: "Quá trình làm giàu của Ninh Ngọc Sinh…có phải hơi có vấn đề không?"
Ninh Ngọc Sinh có thể gọi là phượng hoàng.
Gã là phượng hoàng bay ra từ ổ gà, từ một chàng trai nông thôn nhưng lại trở thành tổng giám đốc của một tập đoàn. Nhờ hôn nhân mà có được bước ngoặt lớn như vậy. Gã kết hôn với một người phụ nữ nhà giàu, hơn nữa người phụ nữ nảy lại không có anh chị em khác. Ninh Ngọc Sinh hợp lẽ mà dùng số tiền của nhà bố mẹ vợ để làm vốn, rồi từ đó dấn thân vào con đường thành công.
Nhưng gã cũng không có kiểu người thích kéo chân sau như những con phượng hoàng khác, cha mẹ cũng thuộc dạng nông dân hiền lành lương thiện. Họ không sống ở Kinh Châu cùng với gã. Chỉ xét về sơ yếu lý lịch, gã tốt nghiệp trường danh tiếng với thành tích ưu tú, bản thân trong sạch, yêu đương tự do với vợ, tìm bạn gái dựa vào bản lĩnh thì không có gì đáng để chỉ trích.
Vấn đề là sau khi Ninh Ngọc Sinh kết hôn với vợ thì bố mẹ vợ gã sinh bệnh mà qua đời, vì quá sốc với chuyện cha mẹ qua đời nên người vợ cũng ngả bệnh mà nhập viện. Sau đó, Ninh Ngọc Sinh bắt đầu ngoại tình, trước mặt một vẻ nhưng đằng sau lại là một con người khác. Có vẻ như phượng hoàng đã để lộ bộ mặt thật của mình, nhưng nếu gã bị thay tim thì sao?
Đương nhiên người bị cướp mất nhà cửa như Ninh Ngọc Sinh sẽ có những thay đổi hoàn toàn khác.
Ninh Ngọc Sinh bị đoạt xác, dĩ nhiên sẽ trở nên khác nhau.
Suy nghĩ kỹ một chút, Ninh Ngọc Sinh đúng là một đối tượng để đoạt xác vô cùng tốt. Cha mẹ và người thân đều ở nông thôn, lâu năm không gặp chỉ gặp khiến bọn họ có thể tiếp nhận những thay đổi của Ninh Ngọc Sinh một cách dễ dàng.
Còn đối với những người thuộc tầng lớp trên ở Kinh Châu, cho dù Ninh Ngọc Sinh có thay đổi thì gã cũng chỉ là phượng hoàng lộ ra bộ mặt thật mà thôi, những chuyện như vậy có rất nhiều, cũng không gọi là tin tức được.
Giống như Tông Miên nghe được tin tức về quan hệ bất chính của Ninh gia nhưng chẳng thèm để ý.
Nhưng nếu là như vậy, đoán chừng trên tay của Ninh Ngọc Sinh không có một mạng. Cái ch*t của cha mẹ vợ và bệnh tình của vợ gã, chuyện không chỉ đơn giản như vậy, hơn nữa tối qua Sở Liên còn nói, người trả thù cha Hình Trú năm đó, khiến Hình Trú mất đi mắt phải còn cha anh bị gi*t chính là Ninh Ngọc Sinh.
Hình Trú luôn an ủi Tương Dã, tất cả mọi người đều nghĩ đó là chuyện đương nhiên. Tương Dã đang bị nhấn chìm trong bão tố, Tương Dã cần được chăm sóc, nhưng hình như chẳng ai để ý đến, chuyện này cũng có liên quan đến Hình Trú.
Đến giờ Tương Dã mới nhận ra điều đó.
Hình Trú thức trắng cả đêm để truy xét tập đoàn Ninh Hải, anh có đang nghĩ đến cha mình không? Anh sẽ có tâm tình gì khi nhìn thấy kẻ sát nhân đứng sau vụ việc năm đó ch*t thảm như thế?
Nghĩ đến điều này, Tương Dã đột nhiên im lặng.
Hình Trú chỉ nghĩ rằng cậu đang lo lắng về diễn biến tiếp theo của chuyện này, anh nói: "Lão Nhạc và mọi người sẽ phụ trách theo dõi. Một số chuyện đã trôi qua quá lâu nên rất khó để điều tra, nhưng vợ của Ninh Ngọc Sinh vẫn còn sống, có thể cung cấp một chút manh mối."
Tương Dã tính hỏi một câu "Anh vẫn ổn chứ", nhưng từ trước giờ cậu chẳng bao giờ quan tâm người khác, hầu như toàn là oán giận Tương Tề, cho nên lời ra tới miệng lại cảm thấy không được tự nhiên cho lắm, cuối cùng chẳng nói ra được chữ nào.
Ngay vào lúc này, tiếng kêu ùng ục phát ra từ bụng cậu đã giúp cậu cứu vãn tình thế, nhưng cũng khiến cho bầu không khí trở nên lúng túng hơn.
Tương Dã mím chặt môi, vàng tai đỏ bừng, thấy Hình Trú định nói gì đó, cậu liền ngắt lời: "Đừng nói."
Vừa dứt lời là cậu quay người rời đi ngay, giận đến mức ngay cả tóc cũng dựng đứng lên! Đương nhiên lý do thực sự là vì tối qua nằm ngủ nên tóc mới bị như thế, lúc rửa mặt đè mãi nó mới xẹp xuống, lúc này lại bắt đầu không an phận rồi đấy.
Hình Trú thấy mái tóc của Tương Dã lúc thì đổ bên này lúc thì đổ bên kia, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Nụ cười chợt thoáng rồi biến mất, Hình Trú liền khôi phục lại vẻ lạnh lùng thường ngày ngay lập tức. Anh nhìn lại tư liệu về Ninh Ngọc Sinh, đáy mắt lóe lên sự lạnh lẽo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!