Đang từ trong phòng ấm đột nhiên đi ra bên ngoài, gió lạnh rít gào, nước mưa tạt vào mặt khiến cho Tương Dã vô thức đưa tay lên che lại, nhìn tình hình xung quanh qua kẽ tay—
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, bỗng nhiên có hai chiếc xe ô tô phóng qua người bọn họ, Tương Dã chẳng kịp đề phòng ánh đèn chói mắt bất ngờ kèm theo mưa gió. Cậu không thể tránh kịp nhưng Hình Trú đã nhanh tay nhanh mắt mà đưa tay ra ôm lấy eo của Tương Dã, bước một bước thật dài giúp cậu tránh sang một bên.
Nhịp tim của Tương Dã như hẫng mất một nhịp, cậu ngẩng đầu lên nhìn gò má của Hình Trú. Anh đang nhìn chằm chằm về phía trước, xác nhận không có gì nguy hiểm nữa rồi anh mới buông Tương Dã ra.
Anh cúi đầu xuống nhìn thoáng qua gò má hơi tái nhợt của Tương Dã, cởi áo khoác của anh rồi khoác lên người cậu, giọng nói lạnh lùng tưởng chừng như không có nhiệt độ nào nhưng lại khiến người khác cảm thấy thoải mái khi nghe được.
"Mặc vào đi."
Áo của Hình Trú hơi lớn đối với thân hình của Tương Dã, nhưng cậu không làm bộ làm tịch từ chối, bởi vì hậu quả của việc làm bộ làm tịch có thể kéo chân hai người. Tương Dã mặc áo vào một cách nhanh chóng, nhiệt độ cơ thể tăng lên, cậu cũng cảm thấy tỉnh táo hơn một chút.
Chưa gì giọng nói của Quyết Minh đã truyền đến từ tai nghe: "Ông ta dừng trên cây cầu lớn của Kinh Châu rồi."
Nơi này rất gần cây cầu đó, lực lượng phục kích đã bố trí cách đó hai kilomet. Tương Dã và Hình Trú nhìn nhau, họ hiểu ngay rằng Sở Liên đang đợi bọn họ.
Ông ta lên đường một mình mà không hề có sự đề phòng nào cả, đúng là cố ý.
Hai người chạy đến cầu Kinh Châu ngay lập tức.
Lúc này Lão Nhạc và Giản Hàn Tây vẫn còn đang trên đường, bọn họ không mang bùa Truyền Tống theo, hơn nữa lúc này lại là thời điểm nhiều xe tham gia giao thông, không thể chạy nhanh được. Quyết Minh thông báo tin tức cho bọn họ, rồi lại điều động người thu hẹp dần về cây cầu lớn ở Kinh Châu, tuy nhiên chuyện này cần phải có thời gian, do đó Tương Dã và Hình Trú đã đến nơi đầu tiên.
Ngay trước cây cầu, màn mưa cắt đôi thế giới một cách kỳ diệu, một bên thì đổ mưa, bên kia lại là bầu trời đêm sáng trong. Đây là lần đầu tiên Tương Dã nhìn thấy ranh giới cơn mưa rõ ràng như vậy, cậu không xác định được rằng đây có phải do con người tạo ra hay không. Cậu và Hình Trú vừa xuyên qua màn mưa thì nhìn thấy chiếc ô tô màu đen đang đậu phía bên kia cầu.
Bên này chẳng hề có một hạt mưa.
Sở Liên ngồi trên nóc xe, quay lưng về phía họ, hứng gió nhìn lên bầu trời đêm, dáng vẻ rất thảnh thơi.
Đợi cho đến khi tiếng bước chân tới gần, ông ta mới ngoảnh đầu lại, nhìn Tương Dã và Hình Trú, cười nói: "Cuối cùng cũng gặp mặt rồi."
Đây là lần đầu tiên bọn họ chính thức gặp mặt nhau trong thực tế.
"Sở Liên." Tương Dã gọi tên của ông ta, âm thanh giống như bị bóp nghẹn trong cổ họng, mang theo sự lạnh lùng. Thế nhưng Sở Liên lại chẳng thèm để ý, ông ta đứng lên, nhìn Tương Dã từ trên cao, một nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, khuôn mặt đó—
Giống y như trong bức tranh.
Nội tâm của Tưởng Dã cuồn cuộn, không khống chế được mà hỏi: "Ông mới là người đứng đầu thật sự của Lộc Dã đúng không? Sở Liên, ông giả vờ gia nhập Cục điều tra hình sự nhưng thật ra là đang dùng Cục điều tra hình sự để khống chế Lộc Dã, chính ông đã gi*t cha mẹ của tôi, chính ông đã lên kế hoạch cho những việc này, cũng chính ông đã gi*t Ninh Ngọc Sinh."
Nghe có vẻ đó là câu hỏi, nhưng thực ra lại là câu khẳng định.
"Hoàn toàn chính xác." Sở Liên trả lời thản nhiên, âu phục giày da, tao nhã lịch sự, nhưng nếu như để ý kỹ thì có thể nhận ra trên cổ tay áo của ông ta đang dính một ít máu.
Ông ta nói tiếp: "A Tề thực sự đã dạy dỗ cậu rất tốt, vậy cậu đoán xem tại sao tôi lại đợi cậu ở đây nào?"
Đúng lúc Tương Dã muốn nói thì Hình Trú lại đưa tay ra ngăn cậu lại, ngón trỏ của anh giữ chặt cò súng, anh nói: "Sở Liên, chúng tôi không có nghĩa vụ phải nghe những lời vô nghĩa của ông."
Sở Liên nhún nhún vai: "Tôi chỉ nói vài câu với cậu bạn nhỏ thôi mà, đội trưởng Hình đừng căng thẳng như thế chứ?"
Trả lời ông ta là một phát súng không hề do dự của Hình Trú. Nhưng có lẽ Sở Liên đã dự đoán được trước, hơi nghiêng đầu né tránh, không hề di chuyển một bước nào hết.
"Bắn tốt lắm." Sở Liên nhìn Hình Trú với ánh mắt tán thưởng kèm theo chút thương hại. "Mạnh hơn cha cậu một chút. Nói thẳng ra thì người đứng đằng sau gi*t ch*t cha cậu là Ninh Ngọc Sinh, tôi gi*t gã ta thay cậu, đáng lẽ cậu nên cảm ơn tôi mới phải chứ."
Tương Dã nhìn về phía Hình Trú ngay tức khắc, ánh mắt anh khẽ dao động, hiển nhiên anh cũng mới biết chuyện này mà thôi. Sở Liên chuyên dùng lời nói để mê hoặc người khác, nhưng rõ ràng Hình Trú cũng không dễ gì mà chịu lép vế, anh thích mạnh bạo.
Lại một tiếng súng nữa vang lên, quả quyết, dứt khoát.
"Pằng!" Lúc viên đạn sắp được b*n r*, Hình Trú đột nhiên nghiêng đầu súng, bắn một phát vào đuôi xe. Tương Dã nhìn thấy viên đạn đột ngột giảm tốc khi đi qua đó một cách, rõ ràng là đã xuyên qua không khí, nhưng nó lại rơi xuống đất nhanh chóng giống như đã đụng trúng một thứ gì đó.
Cậu chợt hiểu ra rằng, Sở Liên không chỉ có một mình, bên cạnh ông ta còn có một con ma đến từ Lộc Dã.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!