Chương 21: (Vô Đề)

"Cậu cho rằng Sở Liên mới là người đứng đầu chân chính của Lộc Dã?" Giọng của Trần Quân Dương tăng lên tận quãng tám.

"Tôi cảm thất Tể Tể nói đúng đấy!" Quyết Minh hùng hồn nói: "Chúng ta nhìn lại toàn bộ sự việc từ đầu đến giờ nhé, cậu không thấy Sở Liên rất khả nghi à? Tất cả mọi việc đều rất trùng hợp, từ sau khi ông ta xuất hiện, người Lộc Dã dường như trở thành công cụ, chỉ ở đâu thì đánh ở đó."

Trần Quân Dương lẩm bẩm: "Mã hậu pháo."

*Mã hậu pháo: Việc xảy ra rồi mới nói thì còn tác dụng gì.

Quyết Minh: "Cho dù tôi có là mã hậu pháo đi chăng nữa thì cũng là mã hậu pháo nhắm thẳng vào chân tướng, càng nghĩ tôi càng cảm thấy suy luận Sở Liên là người đứng đầu Lộc Dã là hợp lý nhất. Nếu cho tôi chọn giữa ông cậu hờ và Sở Liên, dựa trên phương diện tình cảm thì tôi có khuynh hướng tin tưởng ông cậu hờ hơn."

Văn Nguyệt tò mò hỏi: "Tại sao chứ?"

Quyết Minh: "Bởi vì ông ấy đưa Tể Tể đến Cục điều tra hình sự, là ông ấy đang thực sự bảo vệ Tể Tể, lần này cũng vậy, mặc kệ nguy cơ bị bại lộ cũng muốn gửi bức hình này đến. Còn Sở Liên lại không ngừng đẩy Tể Tể vào nguy hiểm, đúng không?"

Mọi người nghe xong thì sửng sốt.

Đạo lý đơn giản như vậy, tại sao trước kia lại không nghĩ ra? Đến cả Tương Dã cũng sửng sốt, có lẽ đây là năng lực biến phức tạp thành đơn giản, nhìn từ góc độ này, vấn đề đã rõ ràng hơn rất nhiều.

Lúc này Hình Trú nhìn xung quanh một vòng rồi nói: "Xuống dưới họp."

Bên dưới ngoài phòng huấn luyện còn có một phòng họp nhỏ được trang bị máy chiếu, chứa vừa đủ mười người.

Những người tham gia cuộc họp đều là thành viên của Cục điều tra hình sự, còn Văn Nguyệt, Tiểu Hùng và Kiều Trị ngoài biên chế nên tiếp tục ở tầng trên để trông coi. Quyết Minh kết nối máy chiếu từ xa, ai muốn nói gì thì nói, bắt đầu sắp xếp lại mọi chuyện một cách rõ ràng.

Hình Trú: "Giả sử Sở Liên là người đứng đầu Lộc Dã."

Đây là tiền đề của mọi chuyện. Quyết Minh nhập giả thuyết này lên màn hình, sau đó liệt kê các sự kiện xảy ra theo lần lượt bắt đầu từ tháng 4 năm nay.

Hình Trú ngắt lời cậu: "Lùi thời gian lại xa hơn nữa đi."

Quyết Minh: "Lùi về trước nữa hả?"

Hình Trú: "Nếu giờ ông ta là người đứng đầu của Lộc Dã, vậy thì tại sao lại không phải là mười năm trước chứ?"

Quyết Minh: "…"

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhất là ba người Lão Nhạc, họ cảm thấy nỗi kinh hãi đã gặp phải trong ngày hôm nay phải bằng cả năm cộng lại. Trong số đó, người bị dọa sợ nhiều nhất là Lão Nhạc, chú ấy nhìn Hình Trú với vẻ mặt phức tạp, hỏi: "Nói cách khác, khi ông ta còn ở Cục điều tra hình sự thì ông ta đã là một thành viên của Lộc Dã? Nhưng không phải ông ta đã trốn thoát khỏi Lộc Dã sao?"

Tông Miên nhíu mày: "Có lẽ…ông ta lợi dụng chức vụ của mình để tiến hành thu nạp và tổ chức biên chế lại Lộc Dã."

Lão Nhạc cạn lời, với tư cách là một thành viên lâu năm của Cục điều tra hình sự, chú ấy không thể tiếp thu chuyện này được. Nếu là sự thật, vậy chẳng phải sư phụ và những tiền bối năm đó của chú ấy đã dẫn sói vào nhà sao?

Rốt cuộc lòng dạ và mưu tính Sở Liên sâu đến dường nào?

Tương Dã nhìn Lão Nhạc: "Chú có thể kể chuyện xảy ra năm đó không?"

Lão Nhạc gật đầu: "Tôi gia nhập Cục điều tra hình sự là tháng 6 năm 2012, lúc đó Sở Liên vẫn chưa rời đi, nhưng ông ta vẫn luôn làm nhiệm vụ ở ngoài, nên tôi cũng không có dịp nhìn thấy ông ta. Không lâu sau đó ông ta xảy ra chuyện, nhiệm vụ lần đó khiến người của Cục điều tra hình sự phải bỏ mạng hơn một nửa. Vốn sư phụ của tôi cũng phải đi, nhưng ông ấy lại đang phải dẫn dắt người mới là tôi cho nên phải ở lại Kinh Châu, không ngờ lại tránh được một kiếp."

Dừng một chút, Lão Nhạc lại nói tiếp: "Sau khi chuyện đó xảy ra, sư phụ đã kể với tôi rất nhiều chuyện liên quan đến Sở Liên, nhưng phần lớn đều là những chuyện sau khi ông ta gia nhập vào Cục điều tra hình sự. Ông ấy thường xuyên bùi ngùi rằng tại sao Sở Liên lại làm như vậy, rõ ràng ông ta là một người tốt, là một đồng đội đáng để tin cậy. Sau này lão đội trưởng ch*t, sư phụ của tôi cũng giải ngũ vì bị thương, đến tận năm ngoái tôi gọi điện thoại cho ông ấy, ông ấy còn hỏi tôi là đã tìm thấy Sở Liên chưa. Nhưng tôi chắc chắn ông ấy chưa hề nhắc đến chuyện của Tống Linh và anh trai."

Tông Miên nói tiếp: "Lúc đó có lẽ Sở Liên tưởng rằng người đó đã ch*t."

Quyết Minh: "Đúng, đúng, đúng á, bây giờ cứ tạm gọi là "người đó" đi. Người đó xuất hiện vào năm 2012, khi đó Sở Liên và Tống Linh đã chạy ra khỏi Lộc Dã được mười năm rồi. Có lẽ Sở Liên không nghĩ rằng người đó còn có thể xuất hiện lần nữa, cho nên đành phải vội vàng lựa chọn gi*t người diệt khẩu."

Trần Quân Đào lạnh lùng khoanh tay: "Còn năm trăm ngàn tệ thì sao?"

Lão Nhạc: "Năm trăm ngàn tệ gì nữa?"

Quyết Minh phổ cập kiến thức ngay lập tức, bởi vì ba người Lão Nhạc phải xử lý việc khác nên chưa nắm bắt được tin tức. Vừa dứt lời, Lão Nhạc vô thức nhìn về phía Tông Miên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!