Kể từ khi Thẩm Duyên Chi và Tống Linh xuất hiện, cuộc sống của Tương Dã dần đi lệch khỏi quỹ đạo bình thường, giống như một đoàn tàu mất kiểm soát, lao vào một thế giới đầy bí ẩn và nguy hiểm.
Cái khoá bị hỏng chỉ là bước khởi đầu, và Tương Dã nhanh chóng phát hiện ra rằng có vẻ như ai đó đang theo dõi mình.
Cảm giác này không hề có cơ sở, chỉ là trực giác.
Khi đứng bên cửa sổ, cậu cảm thấy như có ai đó đang đứng trong khu rừng cằn cỗi tối tăm ngẩng đầu lên nhìn mình; khi nằm trên giường, cậu cảm thấy nhiệt độ trong phòng giảm xuống, có khi xuống đến âm độ, lạnh thấu xương. Cậu để đèn ngủ cả đêm, nhưng không hề chợp mắt. Cậu liên tục lục lại trí nhớ, lại đứng dậy sắp xếp lại di vật của ông lão, xong rồi lên mạng tra cứu báo cáo về vụ tai nạn năm đó, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào còn sót lại.
Ngày hôm sau, mặt trời mọc, là một ngày nắng.
Tương Dã không thu hoạch được gì gặp lại Thẩm Duyên Chi và Tống Linh, bọn họ thế mà lại đi mua bữa sáng, như thể họ chưa từng rời đi trong mười năm, vừa nhiệt tình vừa lấy lòng gọi Tương Dã ăn cơm.
Nhưng Tương Dã vẫn không thể nảy sinh tình cảm với họ, cậu quyết định ra ngoài đi dạo.
Những câu chuyện về ma quỷ không thể khiến cậu sợ hãi, mặc dù Tương Dã không thể thi qua được một nghìn năm trăm mét, nhưng cậu rất dũng cảm lại không tin vào ma quỷ, kiên trì ủng hộ sự phát triển của khoa học kỹ thuật, đồng thời, cũng là một người theo chủ nghĩa duy tâm, vậy nên, trừ khi tận mắt nhìn thấy ma thì mới tin, còn không thì trên đời này không có ma.
Người nhát gan thì không thể nào sống ở trong một toà nhà mục nát được, mùa hè trước năm mười bảy tuổi, Tương Dã còn làm thêm cho một nhóm quay phim ma ở khu chung cư.
Bởi vì có rất nhiều cây cối và cỏ dại trong khu chung cư, cho thấy các nhà đầu tư cũ đã làm một công trình có tâm trước khi bỏ chạy, tỷ lệ phủ xanh của khu chung cư đứng trong top đầu toàn Giang Châu. Sau khi bị bỏ hoang, phủ xanh trở thành phủ hoang, khi vào trong người dân thường bị lạc, chỉ có người bản địa là quen đường.
Nam chính mười tám câu thoại trong đoàn nhìn Tương Dã xuất quỷ nhập thần cả ngày trời, trong một khoảng thời gian dài cứ nghĩ rằng Tương Dã chính là linh hồn thổ địa nơi đây.
Thẩm Duyên Chi nói rằng ông ta lo lắng cho sự an nguy của Tương Dã nên đi theo cậu ở xa xa đằng sau.
Tương Dã cũng không quan tâm đến ông ta, cậu muốn điều tra về chuyện đã xảy ra năm đó. Chưa nói đến có ma hay không, vẫn còn rất nhiều nghi vấn, nếu ông bà nội vì muốn tốt cho cậu nên mới để ông lão mang cậu đi, vậy tại sao lại là ông lão ấy? Người này không chỉ có tính tình quái gở mà lại còn nghèo, dù nhìn thế nào cũng không giống người đáng tin cậy.
Tại sao ông bà nội, những người đã cắt đứt quan hệ với cha cậu, đột nhiên sẵn sàng hợp tác với bọn họ, thậm chí còn lừa dối cảnh sát? Chẳng lẽ đến cuối cùng mới phát hiện ra lương tâm sao?
Suốt mười năm, thật sự có bậc cha mẹ nào yêu con mà lại tàn nhẫn bỏ rơi con những mười năm không thèm ngoảnh đầu nhìn lại, bây giờ lại nói nhận thấy được nguy hiểm, quay lại bảo vệ cậu?
Muốn điều tra rõ ràng thì phải tìm được những người liên quan đến sự việc năm ấy,
Thế hệ cũ đều đã ch*t, bằng chứng thì ngày càng khó tìm. Cả ông lão và Tống Linh đều không có họ hàng thân thích, quan hệ xã hội của họ vô cùng hạn hẹp, vì vậy Tương Dã đến công ty của Thẩm Duyên Chi để tìm đồng nghiệp của ông ta vào thời điểm đó. Nhưng mười năm đã qua, dòng chảy nhân viên quá tấp nập, trong tòa nhà không biết đã thay bao nhiêu dì giúp việc, dù một người cậu cũng không tìm được.
Cậu lại đi tìm những người hàng xóm ban đầu của mình.
Khi Thẩm Duyên Chi và Tống Linh vẫn còn sống, họ không sống ở quận Nam Sơn. Tương Dã đi bộ qua hơn nửa cái thành phố rồi lại quay trở lại khu vực xung quanh nơi ở của mình, mới phát hiện rằng, nơi này đã bị bỏ hoang từ lâu. Hàng xóm dọn đi đâu? Không ai biết.
Muốn gọi về quê, nhưng lại không có ai để gọi. Nơi đó là một vùng quê hẻo lánh cách Giang Châu hơi xa, ông già có tư tưởng tương đối bảo thủ nên không chấp nhận Tống Linh không rõ lai lịch làm con dâu.
Tương Dã rất ít khi đến đó, có ấn tượng không tốt về nơi đó, căn bản cũng không biết ai cả. Sau khi ông bà nội vứt bỏ cậu, hiếm khi cậu nghe tin tức về chỗ đó.
Sau một ngày điều tra, Tương Dã bỗng phát hiện ra rằng dường như cậu bị tách khỏi quá khứ.
Ma xui quỷ khiến, cậu đến nơi cất giữ tro cốt.
Ảnh của Thẩm Duyên Chi và Tống Linh được dán cạnh nhau, hai tấm ảnh được cắt ra từ một bức ảnh nhóm, hai người cười rất ấm áp và hạnh phúc, nếu thật sự thành ma, ch*t cùng ngày cùng tháng cùng năm, chắc hẳn cũng có thể làm một cặp vợ chồng ma.
Tương Dã đột nhiên phát hiện ra rằng cậu thực sự không hề biết gì về cha mẹ mình.
Họ ch*t quá sớm, trước khi Tương Dã hiểu được ý nghĩa của cuộc sống thì họ đã rời bỏ cậu rồi. Bây giờ người đã quay trở lại rồi, nhưng có thực sự là bọn họ không?
Tương Dã đứng trước cái hũ rất lâu, mãi đến khi mặt trời lặn mới quay người rời đi.
Nhưng cậu vừa mới đi được vài bước, còn chưa ra tới cửa, liền nghe thấy "đoàng" một tiếng ở phía sau. Cậu đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy hũ tro cốt của Thẩm Duyên Chi rơi xuống đất, tro vương vãi khắp sàn nhà.
Nhân viên quản lý nghe thấy tiếng động vội vàng chạy vào, sợ hãi nhìn khung cảnh trước mắt.
"Chú nói cháu nghe nè đứa nhỏ này, nhìn cháu cũng khá đẹp trai nhưng sao lực tay lại yếu thế. Dù có bất mãn thế nào thì cũng không được ném tro cốt như thế chứ!" Gã đương nhiên cho rằng là Tương Dã làm, bởi vì cái hũ không nhẹ, lại không đối diện với cửa sổ, với lại gió cũng không thể thổi bay nó từ trên giá xuống được, không thấy bát hương vẫn còn nguyên vẹn sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!