Chương 19: (Vô Đề)

Yên lặng là nhịp điệu chính của tối nay.

Những người còn lại của Cục điều tra hình sự đều bị sốc trước thông tin người đứng đầu của Lộc Dã là cậu ruột của Tương Dã, Văn Nguyệt dùng chiếc quạt tròn che miệng, Trần Quân Dương bỗng trở nên im lặng hơn bình thường, những người khác cũng không dám nói gì nhiều.

Thực ra mấy người họ có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng nhìn bộ dạng bây giờ của Tương Dã, họ sợ sẽ chọc giận cậu.

Ngay khi Tương Dã vừa trở về phòng, một loạt tiếng kêu than trầm thấp vang lên ở sảnh trước. Nếu lời Sở Liên nói là thật, thì người đứng đầu của Lộc Dã đúng thật là một kẻ lòng dạ hiểm độc khó lường, thậm chí là em gái và cháu ruột của mình cũng không bỏ qua.

Người suốt ngày càm ràm như Quyết Minh nãy giờ vẫn chưa lên tiếng, sau khi đưa Tương Dã về phòng Hình Trú đi ra ngoài ngay. Chuyện của Tiền Tần ít nhiều gì cũng gây ảnh hưởng đến xã hội, nhất định phải giải quyết cho ổn thỏa.

Lúc Hình Trú về đến homestay đã là nửa đêm.

Tương Dã vẫn chưa ngủ, cậu đang ngồi trên ghế bập bênh ngoài ban công suy nghĩ chuyện gì đó. Mãi đến khi phía sau truyền tới một tiếng "tinh" trong vắt của kim loại va vào nhau, cậu mới lười biếng ngồi dậy, quay đầu, nhìn thấy Hình Trú đang đứng ở ban công kế bên.

Giữa hai ban công mặc dù không thông nhau, nhưng chỉ cách nhau có một cái hàng rào với hai cục nóng máy lạnh. Hình Trú gõ gõ lên hàng rào, làm giống như là đang gõ cửa, giơ đồ ăn trong tay lên rồi hỏi: "Có muốn ăn không?"

Tương Dã ngửi thấy mùi thịt nướng quen thuộc, im lặng hai giây sau đó gật đầu.

Hình Trú cũng không qua phòng cậu, anh ném thẳng đồ qua cho Tương Dã, còn thêm một chai coca. Anh không ăn, dựa vào hàng rào rồi khui lon bia làm ẩm cổ họng.

Cuối cùng, anh dặn dò cậu: "Ăn xong đừng vứt đi, sẽ bị Văn Nguyệt tìm thấy."

Tương Dã: "Ở đây không cho gọi đồ ăn ngoài à?"

Hình Trú: "George sẽ cảm thấy có lẽ cậu chê đồ ăn của anh ta nấu không ngon, nên cho dù có nửa đêm đi chăng nữa cũng sẽ bò dậy nướng thịt cho cậu. Anh ta nướng thịt rất giỏi, nhưng mùi thơm dễ làm cho người ta tỉnh giấc. Văn Nguyệt giảm cân quanh năm, cô ấy chắc chắn sẽ phàn nàn."

Tương Dã không nói nên lời, từ mức độ chi tiết mà Hình Trú mô tả, chắc hẳn đã có chuyện tương tự xảy ra. Nhắc mới nhớ, về homestay được mấy ngày rồi mà cậu vẫn chưa thấy George đâu cả.

Nghĩ tới nghĩ lui, mạch suy nghĩ của cậu lại bắt đầu chuyển sang hướng khác, một lúc sau mới quay đầu lại hỏi Hình Trú: "Bọn họ có làm khó anh không? "

Bọn họ là ai, tất nhiên là đang nói đến những người ở trên.

Tương Dã biết hành động lần này của mình ở học viện không phù hợp với tác phong khiêm tốn đó giờ của Cục điều tra hình sự. Hình Trú đi giải quyết hậu quả, nói không chừng sẽ bị làm khó.

"Thân là đội trưởng của Cục điều tra hình sự, đây vốn là trách nhiệm mà tôi nên gánh vác." Hình Trú mặt không đổi sắc, dừng một chút lại nói: "Sở Liên đã tẩu thoát, nhưng toàn bộ hành động lần này của ông ta đã vượt quá giới hạn."

Tương Dã nhất thời im lặng.

Cậu biết Hình Trú có ý gì, trước tiên không nói tới việc năm đó Sở Liên phản bội liệu có nội tình gì bên trong không, hơn nữa, chính miệng ông ta thừa nhận bản thân đã lợi dụng người của Lộc Dã để gi*t Tiền Lập Xuân. Cho dù Tiền Lập Xuân có gây tội gì, việc Sở Liên tự báo thù đã vượt quá giới hạn, hơn nữa đây còn là gi*t người.

Không lẽ đây mới là nguyên nhân thật sự khiến ông ta rời khỏi Cục điều tra hình sự?

Bởi vì có nỗi khổ tâm, cũng biết bản thân không thể quay đầu lại, vậy nên đã trốn trong bóng tối? Mục đích của ông ta rốt cuộc là gì, gi*t cái người gọi là cậu đó, để báo thù rửa hận ư?

Lúc này Hình Trú hỏi: "Cậu tin lời ông ấy nói không?"

Tương Dã: "Một nửa."

Hình Trú: "Nửa nào?"

Tương Dã: "Ông ta sẽ không rảnh mà bịa ra một người không có thật."

Nhân vật "cậu ruột" này, hẳn là thật sự tồn tại. Sự kinh hoàng ban đầu qua đi, Tương Dã nghĩ đi nghĩ lại, tốt nhất là không nên tin hoàn toàn vào lời ông ta nói. Có lẽ là do cậu bản tính trời sinh không thích bị người khác dắt mũi, hoặc có lẽ là do sự giáo dục của lão đầu đã ăn vào máu cậu, cho nên cậu vẫn một mực nghi ngờ lời nói của Sở Liên.

Hình Trú thấy cậu giữ vững lý trí như vậy, cũng không nhiều lời nữa.

Sở Liên rất biết cách lừa gạt lòng người, Hình Trú không sợ Tương Dã đôi khi dở chứng, anh chỉ sợ cậu sẽ bị Sở Liên làm cho lầm đường lạc lối. Giữ vững lý trí vốn là một việc rất khó, huống chi Tương Dã chỉ là một cậu thiếu niên.

Ngày hôm sau, Tương Dã ngủ muộn, dậy cũng muộn. Mọi người đều ngầm hiểu mà không làm phiền cậu ngủ nướng, George còn đặc biệt chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn cho cậu, mặc dù anh ấy vẫn cứ trốn dưới nhà bếp không chịu lộ mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!