Tương Dã cảm thấy ngay cả một chi tiết nhỏ như vậy mà bản thân cũng cũng bị tác động ít nhiều, sự mất tập trung ngày càng nghiêm trọng, lông mi của Hình Trú dài hay không liên quan quái gì đến cậu chứ.
Cậu bình tĩnh thu lại ánh mắt rồi tiếp tục quan sát cặp sinh đôi tập luyện.
Trong quá trình tập luyện, biểu hiện của Trần Quân Dương rất nghiêm túc, khác hẳn với lúc trước, nhưng phần lớn là bị em gái Trần Quân Đào áp chế, đao pháp của Trần Quân Đào vừa mở vừa đóng, cực kỳ linh hoạt, rất có phong độ của một đại tướng, dũng mãnh quả cảm.
Tương Dã nhìn một lúc, cậu lại suy nghĩ đến con đường mà mình sẽ đi sau này, những vũ khí lạnh lẽo như đao này sử dụng trông rất ngầu nhưng lại không hợp với cậu. Thứ nhất là cậu không có nền tảng, thứ hai là mang theo không tiện, nghĩ tới nghĩ lui, học súng với Hình Trú là thực dụng nhất.
Một buổi sáng tập luyện trôi qua, Tương Dã có vẻ hơi mệt mỏi nên đi về phòng nằm lên ghế nhấp nhô rồi ngủ mất. Văn Nguyệt đặc biệt cho cậu một loại hương có thể thư giãn xua tan mệt mỏi và giúp ngủ ngon hơn, đặt ở trong lư hương có họa tiết tinh xảo, mùi hương không nồng, có mùi mát lạnh của rừng cây sau trận tuyết, rất dễ ngửi.
Hiếm khi Tương Dã không nằm mơ, lúc tỉnh dậy còn nhận được tin tức mới từ Quyết Minh.
Quyết Minh đã nhận được laptop và gà rán, cho thấy nơi ở của cậu cách Kinh Châu không quá xa. Cậu vừa ăn gà rán vừa khôi phục lại dữ liệu trong laptop, sau khi kiểm tra một hồi thì cậu đã tìm ra một số thứ.
"Lướt qua lịch sử ghi lại hoạt động của Tương Tề thì phát hiện ông ấy đã truy cập vào một tệp có cài mật khẩu, tôi phải tốn không biết bao nhiêu công sức mới giải được mật khẩu đó, mọi người đoán xem tôi tìm thấy được gì nào?"
Lúc này Tương Dã đang ở trong phòng một mình, nhưng tai nghe đang mở nên tất cả mọi người trong đội đều có thể nghe thấy tiếng của Quyết Minh.
Không đợi mọi người trả lời, Quyết Minh không nhịn nổi mà vội vàng nói ra: "Là bùa chú đó! Là bùa chú tự nghĩ ra, tôi chưa từng thấy kiểu bùa chú này bao giờ cả, đến cả tên cũng chưa nghe bao giờ luôn, chắc chắn là tự nghĩ ra, Tương Tề trâu bò quá rồi, mặc dù ông ấy coi như quen biết với Sở Liên, đã nhìn thấy bùa chú của ông ta, nhưng muốn tạo ra một cái bùa chú hoàn toàn mới thì cần phải tài năng đến mức nào chứ.
Ngoài ra, tôi nhìn qua thời gian lưu trữ của bức vẽ này là mười năm trước, lúc đó ông ấy chỉ mới hơn hai mươi tuổi thôi."
Trong tai nghe truyền ra giọng nói của Hình Trú: "Tên lá bùa đó là gì?"
Quyết Minh: "Tỏa Linh, Tỏa trong tỏa liệm, Linh trong linh hồn, nghe có vẻ rất mơ hồ, không biết hiệu quả thực tế sẽ như thế nào. Tôi đã gửi bản vẽ cho mọi người trên app rồi đó, mọi người vào xem thử đi, nhưng tôi dám cam đoan, trước kia chưa từng xuất hiện kiểu bùa chú như vậy."
Tương Dã nghe vậy thì mở app để xác nhận ngay lập tức, chỉ thấy trên khung chat của nhân viên chăm sóc khách hàng—Tiểu Tinh Linh xuất hiện một bức vẽ bùa chú màu đỏ, vừa thần bí vừa phức tạp.
Lúc này Quyết Minh lại nói: "Đúng rồi, trong ổ đĩa của ông ấy còn lưu trữ một số thứ, đều là những thứ rất quan trọng đối với ông ấy, em đã lọc ra một số thứ có liên quan đến Sở Liên, xem xong mọi người chắc chắn sẽ biết được mối quan hệ của bọn họ rốt cuộc là gì."
Từng bức vẽ lần lượt được gửi đến, mỗi bức vẽ đều có đánh dấu ở dưới góc.
Bức thứ nhất: Bức tranh ba người người bên đống lửa.
Ngày 21 tháng 4 năm 2002, tại vùng đất không người ở Tây Bắc, tôi đã gặp được người bạn tốt nhất trong đời. Có lẽ còn sống cũng không tệ lắm.
Bức thứ hai: Bức tranh em bé.
Năm 2004, lại là tháng 4, đúng lúc đứa nhỏ tên Cốc Vũ, là con của Tống Linh ra đời. Tôi không thích trẻ con nhưng đứa bé này cũng rất đáng yêu.
Bức thứ ba: Bùa.
Ngày 13 tháng 6 năm 2012, Sở Liên càng ngày càng bận, có khi cả tháng cũng không thấy bóng người. Em ấy cũng không muốn cho người khác biết chúng tôi quen nhau, sợ tôi bị liên lụy. Nhưng tôi lại muốn giúp em ấy nên thử vẽ bùa, cuối cùng đã thành công.
Đợi em ấy quay lại nhất định phải cho em ấy một niềm vui bất ngờ.
Bức thứ tư: Sắc thái hỗn loạn.
Tháng 7 năm 2012, Tống Linh nói người đó bị điên rồi, bảo tôi phải cẩn thận, tại sao chứ?
Ghi chép của Tương Tề cũng không nhiều, khoảng cách thời gian cũng rất xa nhau, nhưng cũng đủ để giải thích rất nhiều chuyện.
Hình Trú lên tiếng trước: "Năm 2002, ở vùng đất không người, chắc là Sở Liên và Tống Linh vừa ra khỏi Lộc Dã."
Quyết Minh giải thích ngay lập tức: "Cửa ra của Lộc Dã thay đổi liên tục, có thể là một vùng đất không người, nhưng cũng có thể là một thành phố phát sầm uất, không thể lần ra dấu vết được."
Trần Quân Đào: "Nếu là vùng đất không người thì khả năng Tương Tề là người đầu tiên mà Sở Liên và Tống Linh gặp được, việc họ trở thành bạn cũng không có gì là lạ."
Trần Quân Dương: "Hừ, kim ốc tàng kiều."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!