Chương 13: (Vô Đề)

Kinh Châu cách Giang Châu tới một ngàn hai trăm cây số lận. Ba người Tương Dã sáng sớm đã phải xuất phát, tới tối mới đến nơi.

Từ trước đến giờ Tương Dã chưa từng đến Kinh Châu. Thực ra mà nói thì cậu lớn đến từng đó rồi nhưng đây là lần đầu tiên cậu rời khỏi quê hương mình. Nơi đây đâu đâu cũng thấy những tòa nhà cao tầng, nhưng cậu cũng chẳng mấy hứng thú mà ngủ một giấc từ lúc đi đường đến lúc sắp đến nơi mới tỉnh dậy.

Ngoài cửa sổ, bao quanh là đèn đường, là xe cộ tấp nập, ngay trước mặt Tương Dã chính là cổng hiệu "Cục an ninh thành phố Kinh Châu", cậu còn nghĩ là đã đến nơi rồi. Ngờ đâu, chiếc xe lại chạy ngang qua, rẽ vào một con đường nhỏ, lại cua xe rồi tiến vào một khu dân cư.

Suốt cả chặng đường, Tượng Dã thấy quanh đây có nhiều khách sạn và homestay. Do Kinh Châu là địa điểm thu hút khách du lịch, gần đây chắc là còn có một khu du lịch.

"Tới rồi!" Hình Trú dừng xe tắt máy. Trần Quân Dương xuống xe ngay lập tức, quen thuộc mà mở khóa cửa bằng vân tay rồi tự bước vào trong trước.

Tương Dã ngoài việc mang theo quần áo và một số hồ sơ thiết yếu từ cái tòa nhà mục nát kia thì cậu còn mang theo một cây ukulele bị đứt dây nữa. Đang tính xoay người lấy hành lý thì một bàn tay giữ lấy thân cậu rồi nâng hành lý của cậu lên một cách tự nhiên.

Hình Trú xuống xe, đi đến bên cạnh Tương Dã mở cửa xe rồi vươn tay ra đỡ lấy cậu.

Tương Dã cũng bắt lấy tay của anh để xuống xe. Bởi vì bị rạn xương cho nên cậu vẫn phải chống nạng, đi lại còn nhiều bất tiện. Nhưng cái vết rạn này chỉ là một vết nứt nhỏ thôi nên không lâu nữa là có thể tháo bỏ bó bột rồi.

Trước khi bước vào cửa, Tương Dã xem qua biển số nhà.

Số 47 đường Bắc Lý, khách sạn Misty, phủ lên màu đen tuyền của tòa nhà bao năm là đám sương mù trắng xóa. Chợt có cơn gió nhỏ thổi qua, làm cho chuỗi chuông gió nhỏ treo ở cửa vang lên leng keng loong coong, âm thanh du dương mà dịu êm.

Nơi mà chiếc xe đang đậu là sân sau của bãi đỗ xe. Đi vào bằng cửa sau, hai bên là nhà kho và nhà vệ sinh chung, còn có cả một khóm hoa nho nhỏ, bước tới chính giữa là một cái sân. Ngay trong sân, một lối đi nhỏ lát bằng gạch xanh được mở ra, nổi bật lên vẻ đẹp của những vại hoa sen, màu xanh biêng biếc của đám cỏ đồng tiền được bày ra trên phiến đá. Có cả bể nuôi cá vàng, một chiếc ô làm từ giấy dầu nằm xiên vẹo cạnh đó như ai đó đã đánh rơi xuống nền đất.

Trên cái nền đất ẩm ướt đó, loài cây dây leo sinh sôi, chúng vươn lên tường gạch tạo bóng râm man mát.

Ở giữa lòng đô thị ồn ào náo nhiệt này hiếm có một nơi thanh tĩnh tách biệt như thế này, thanh tĩnh đến mức tiếng xe cộ ngoài cũng khó mà lọt vào, mà sự yên tĩnh bên trong chỉ cần tiếng bước chân cũng có thể làm phá vỡ.

Tương Dã chợt nhìn thấy một cô gái với mái tóc dài đeo một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ xoan đào, cô ấy đang đẩy cánh cửa kính dẫn ra tiền sảnh và tiến lại phía cậu.

"Mọi người trở về rồi". Đôi mắt to tròn của cô ấy toát ra vẻ thông minh và hoạt bát y như là từ trong những mô tả mà các tiểu thuyết, các bộ phim điện ảnh bước ra vậy, Đôi mắt đó có vẻ ngoài hấp dẫn đến lạ thường. Ánh mắt cô ấy lại đến Tương Dã mang một chút kích động: "Cậu là Tương Dã đó sao? Hoan nghênh cậu đến nhé!"

Tượng Dã cũng chỉ khẻ gật đầu: "Chào chị",

Hình Trú lên tiếng: "Đây là bà chủ homestay này, Văn Nguyệt, thành viên bên ngoài của căn cứ Cục điều tra hình sự."

Văn Nguyệt nhiệt tình lắm nhưng cách cô ấy nhiệt tình tuyệt đối không hề lộ liễu. mọi cử chỉ đều rất tự nhiên, hào phóng, không làm cho người khác phải gượng gạo.

"Mau vào trong thôi, đã tới đây thì không khác gì là trở về nhà cả, đừng câu nệ làm gì!" Văn Nguyệt dẫn bọn họ đi tới căn phòng phía trước.

Điều đầu tiên đập vào mắt cậu chính là cái giá kệ đồ cổ hình trăng tròn, hai bên là cầu thang dẫn lên tầng hai, có cả thang máy gần đó. Trang trí của tiền sảnh mang phong cách hiện đại hóa, với những chiếc ghế sofa êm ái và một bức tường đầy những cuốn sách phong phú về sắc màu.

Tầm mắt Tương Dã xuyên ra bên ngoài tấm cửa trước , bên kia đường là lối vào chính của Sở an ninh thành phố Kinh Châu. Vừa rồi họ đã đi ngang qua mà đi vào cửa sau của khu homestay, thực ra khu homestay này nằm đối diện với cơ quan Công an.

Xem ra là cố ý sắp đặt.

"Bình thường mọi người đều sống ở nơi này sao?" Tương Dã hỏi.

"Những lúc không có nhiệm vụ, Cục điều tra hình sự không hề có trụ sở thực sự thì đây giống như một chỗ tạm dừng chân, hoặc là một mồi nhử." Hình Trú trả lời.

"Mồi nhử?"

"Một cái bẫy công khai."

Tương Dã hiểu rồi.

Cục điều tra hình sự luôn truy lùng Lộc Dã. Bọn người của Lộc Dã đương nhiên sẽ tìm đến để trả thù. Nhưng mà người của Cục điều tra hình sự quanh năm suốt tháng ra đời phiêu bạc, không nhà không cửa, không người thân, muốn trả thù cũng chẳng biết trả thù làm sao.

Vậy làm như thế này chính là cho bọn chúng mục tiêu mà trả thù.

Một cái homestay được mở đối diện trụ sở an ninh, một cái nhà mà không phải là nhà, rồi còn có thể cho thành viên trong tổ chức một nơi ở tạm thời, còn là một miếng mồi nhử nữa. Chung quanh đây hầu hết người dân sẽ không đón tiếp khách lạ. Yếu tố an toàn như vậy cũng đủ cao rồi, nếu như mà bọn người Lộc Dã muốn đích thân xuống tay ở đây thì phải chuẩn bị tinh thần một đi không trở lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!