Chương 111: (Vô Đề)

Chuyên ngành học của Tương Dã là tài chính, không có chuyên ngành nào khiến cậu cảm thấy đặc biệt hứng thú, vậy nên vẫn là quay về với mong muốn mộc mạc và nguyên thuỷ nhất—kiếm tiền.

Những người khác trong Cục điều tra hình sự cho rằng cậu không hợp với chuyên ngành tài chính, nhưng khi hỏi bọn họ Tương Dã hợp với chuyên ngành nào? Thì bọn họ lại không thể trả lời, kiểu như chuyên ngành nào cũng không thích hợp.

Chỉ có Quyết Minh là rất hài lòng với chuyên ngành này, thường xuyên thúc giục Tương Dã phải học tập chăm chỉ, tiến bộ mỗi ngày để có thể kiếm thật nhiều tiền rồi mua một căn nhà thật lớn cho ông ấy ở.

Nhưng cho đến nay, gia đình họ đều phụ thuộc vào tiền lương của Hình Trú.

Sức khoẻ Quyết Minh không được tốt, sau khi chuyện Lộc Dã kết thúc, ông ấy theo chân Tông Miên mà đệ đơn xin từ chức. Tuy nhiên, Hình Trú vẫn ở lại, bởi vì những người đến từ Lộc Dã đến vẫn cần được giám sát, sự tồn tại của Cục điều tra hình sự vẫn cần thiết.

Chỉ là sau khi Lộc Dã bị hủy diệt, anh không cần chạy xuôi chạy dọc như trước nữa, có thể ở Kinh Châu gần như cả năm. Trần Quân Dương, Trần Quân Đào và Giản Hàn Tây cũng ở lại, homestay vẫn mở cửa như mọi khi.

Lão Nhạc theo Phương Đấu về Cẩm Thành, Tông Miên lại tới một nơi không ai ngờ tới, nhưng lại rất quen thuộc—thị trấn Cổ Đồng. Ở thị trấn Cổ Đồng có một phòng khám bệnh đông y, lúc trước, khi đám người Tương Dã tới đây thì đã mua lại chỗ đó, kết quả là chưa được vài ngày đã mỗi người một nơi, phòng khám vẫn luôn để đó không dùng đến.

Sau khi Tông Miên đến đó, anh ta chân chính sống cuộc sống của một vị thầy thuốc đông y. Ngày nào cũng ngủ chán rồi mới thức dậy, tuỳ thuộc tâm trạng buôn bán, việc thường làm nhất chính là nằm đực người ra trên cái ghế bập bênh, hoặc là mân mê những phương thuốc kỳ quái của anh ta.

Dù sao ở cái thị trấn nhỏ này, cũng không có mấy bệnh nhân tìm tới cửa.

Càng quan trọng hơn là, anh ta không thiếu tiền.

Tông Miên đã bán khu biệt thự Bích Hải đi rồi, trường hợp của nhà họ Tông đã quá rõ ràng với thế giới rồi, nhưng anh ta, thành viên duy nhất trong nhà họ Tông cũng đã biến mất khỏi phạm vi Kinh Châu.

Trước khi đi, anh ta lại đến trường đua ngựa hồi xưa với Hình Trú, cưỡi ngựa một lát, giữa lúc ngẩn ngơ mới quay đầu lại nhìn, ánh mặt trời chói mắt, tựa như thiếu niên năm đó vẫn còn đang đứng ở kia.

Nhớ lại quá khứ là một điều đau khổ đối với Tông Miên, nhưng lúc này, ngoại trừ chút phiền muộn, trong lòng anh ta lại bình tĩnh đến không ngờ.

Anh ta nghĩ rằng mọi thứ đã thực sự qua rồi.

Lúc này, mọi người trong Cục điều tra hình sự đều phân tán, người ở lại thì ở, người muốn đi cứ đi, chỉ khi đấu địa chủ thì nhân tài mới có dịp tụ họp đầy đủ.

Cái app "Đấu địa chủ" này nghênh đón tần suất sử dụng cao nhất từ trước tới nay. Lão Nhạc rảnh nhất, nhưng chú ấy yêu mạt chược, lại không thường xuyên lên mạng, người thích đánh bài nhất là Trần Quân Đào, cô thường xuyên đứng đầu bảng xếp hạng dựa theo bảng phân tích.

Sau khi công việc của Cục điều tra hình sự thuyên giảm, Trần Quân Đào càng có nhiều thời gian chơi bài hơn, cô không nói nhiều mà thường xuyên tổ chức các ván bài.

Đào Tử: Ba thiếu một, còn ai nữa?

Chăm sóc khách hàng – Tiểu Tinh Linh: Sao kêu tôi hoài vậy?

Đào Tử: Ông bận lắm à?

Tiểu Tinh Linh nuôi trong nhà: Không hẳn.

Dương Dương: Ông nhàn đến nỗi hoảng luôn rồi, nhiều lời.

Tiểu Tinh Linh nuôi trong nhà: Nói hươu nói vượn, rõ ràng là tôi đang làm việc chăm chỉ, cậu không biết trò chơi do tôi tạo ra hot như nào đâu!

Dương Dương: Sau đó ông lại tiếp tục phục vụ khách hàng trong trò chơi đó của ông, rồi đi cãi lộn với nhiều người chơi khác? Không phải nhàn đến nỗi hoảng à? Lại nhiều lời nữa?

Tiểu Tinh Linh nuôi trong nhà: Tôi đang cho họ những lời khuyên về cuộc sống!

Quyết Minh từ chối thừa nhận rằng là do nhàm chán nên ông ấy mới đi buôn chuyện với người chơi, ông ấy làm dịch vụ chăm sóc khách hàng duy nhất trong trò chơi, vậy không phải nên tích cực phản hồi câu hỏi của người chơi, nghiêm túc kinh doanh sao?

Đến nỗi câu hỏi cuối cùng của người chơi đã được giải quyết hay chưa, được rộng mở thông suốt, hay là cuộc đời sản sinh ra điều mơ hồ gì mới thì liên quan quái gì đến Tiểu Tinh Linh là ông chứ?

Được thôi, hình như gần đây có nhiều người chỉ đến để cãi lộn với ông ấy hơn, bởi vì sự việc dịch vụ chăm sóc khách hàng của trò chơi và người chơi battle tình cảm mãnh liệt đã được đưa lên mạng rồi.

Trò chơi kia có tên là "Tể Tể câu cá", lấy cảm hứng từ sở thích câu cá của Tương Dã. Trò chơi này không chỉ phục vụ cho những người đam mê câu cá, mà còn rất thích hợp cho những con sen cuồng mèo, bởi vì những con cá khác nhau trong hồ có thể thu hút những con mèo lang thang khác nhau. Bạn có thể bán dư cá, chế tạo ngôi nhà gỗ nhỏ cho riêng mình, sống vui vẻ với bầy mèo.

Đây vốn là một trò chơi đơn offline, nhưng Quyết Minh thực sự rất nhàm chán, nên đã thêm chức năng chơi online với nhiều người. Bạn có thể chơi đơn offline, nhưng cũng có thể chọn chơi online với nhiều người, mà lúc này, người duy nhất bạn có thể kết nối là Tiểu Tinh Linh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!