Chương 110: (Vô Đề)

Tương Dã đã từng nghĩ rằng mình đã ch*t, ch*t rồi thì không cần mở mắt ra nữa. Cậu rất mệt, muốn nghỉ ngơi một lát, bây giờ cuối cùng cũng thể hoàn toàn nghỉ ngơi.

Bắt đầu cảm thấy mệt từ lúc nào chứ?

Có lẽ là từ khi còn đang ở trong tòa nhà mục nát, cậu bị Tương Tề ép phải đi xuyên qua đám cỏ dại cao tới eo để có khả năng sinh tồn cao hơn, hoặc có lẽ từ lúc cha mẹ giả tìm đến cửa, cậu bắt đầu vật lộn giữa Lộc Dã và Cục điều tra hình sự, nhớ không rõ nữa rồi.

Một giây trước khi mất đi ý thức, dường như cậu nhìn thấy Hình Trú, nhưng cậu không thể xác định được liệu đó có phải lại là một ảo cảnh đang cố gắng vây hãm cậu không.

Đáy hồ lạnh lẽo, lạnh đến mức có thể gần như đóng băng suy nghĩ của con người. Đóng băng rồi thì không thể nghĩ đến bất cứ điều gì nữa, nếu con người mất đi ý nghĩ, vậy thì cứ trở thành một cây cỏ lau, vô tri vô giác phiêu diêu trong nước, cũng tốt mà.

Nhưng ngay sau đó, một luồng ấm áp bao trùm lấy cậu, khiến cậu hơi duỗi thân thể đã cuộn tròn lại, không còn khó chịu nữa. Dường như cậu được quay lại với chiếc ghế bập bênh yêu thích của mình, bên cạnh là cái bếp lò nhỏ đang bập bùng, những ngọn lửa nhỏ sửa ấm cậu, khiến cậu nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Một giấc ngủ kéo dài ba ngày.

Trong ba ngày này, lão Nhạc đã ra khỏi phòng cấp cứu, trước mắt vẫn ở trong ICU, nhưng tính mạng của chú ấy đã qua cơn nguy kịch. Cuối cùng thì Quyết Minh cũng lên cơn đau tim do chuyến đi vào Quan Thuỷ Đàm mà nhập viện, nhưng ông ấy là khách quen của bệnh viện, nhập viện mà quen thuộc như thể về nhà mình vậy, làm một đống kiểm tra rồi đi ngủ, ông ấy lại có thể lén lút đến phòng bệnh của Tương Dã ríu ra ríu rít.

Tương Dã trúng độc, lại có vết thương ngoài da, nhưng sau khi điều trị thì các dấu hiệu thân thể đã ổn định, độc đã được giải, miệng vết thương cũng được băng bó lại, nằm trong phòng VIP mà Tông Miên sắp xếp cho cậu, mọi đãi ngộ đều là tốt nhất, nhưng cậu lại không tỉnh lại.

Bác sĩ không tìm ra vấn đề gì, chỉ có thể nói rằng có lẽ do độc tố thần kinh đã ảnh hưởng đến não bộ của cậu.

Điều này khiến Quyết Minh lo sốt vó, não bộ là một khu vực bí ẩn, nếu thực sự bị ảnh hưởng bởi chất độc, gây ra hậu quả không thể cứu vãn thì Tể Tể của ông ấy phải làm sao đây?

Hình Trú liền trở thành đối tượng khiển trách chủ yếu của ông ấy.

Dù cho chính Hình Trú cũng phải nhập viện vì bị thương nặng, nhưng ai bảo anh là bạn trai của Tương Dã, lại là đội trưởng tiền nhiệm của Cục điều tra hình sự? Ai bảo anh chủ động ngủ chung phòng bệnh với Tương Dã?

Vậy chẳng phải là tự tìm đến tận cửa để nghe chửi sao.

Quyết Minh của hôm nay đã không còn là Tiểu Tinh Linh ngày trước nữa rồi, ông ấy là một ông cậu Nữu Cổ Lộc.

Nữu Cổ Lộc: Hay còn gọi là Nữu Hỗ Lộc, là một họ của người Nữ Chân rất phổ biến triều nhà Thanh, ý chỉ người không còn ngây thơ, đã trở nên rất đanh đá.

Sự thay đổi thân phận khiến eo của Quyết Minh trở nên căng thẳng, nói chuyện cũng cứng ngắc, cầm cốc giữ nhiệt ngồi giữa hai cái giường, vừa uống củ khởi dưỡng thân vừa có thể quở trách Hình Trú trong nửa giờ mà không bị trùng lặp.

Trần Quân Dương, Giản Hàn Tây và những người khác bận sắp xếp những người từ Lộc Dã đi qua lối ra, bận phải giải quyết các hậu quả cho thỏa đáng, bận đến nỗi chân không chạm đất, thỉnh thoảng dành thời gian đến thăm bệnh, đứng ngoài cửa nghe Quyết Minh lải nhải, lộ ra vẻ mặt xanh xao.

Một lần nữa bọn họ nhận ra rằng, Hình Trú thực sự rất kiên cường, anh vậy mà có thể kiềm chế không đánh người. Mặc dù bị thương, nhưng với thực lực của mình, đừng nói là một, có mười Tiểu Tinh Linh đi chăng nữa thì anh cũng cân được.

Quyết Minh nói chuyện, dùng ánh mắt vừa lo vừa nghi ngờ nhìn anh: "Tương Tề dùng một lá bùa Toả Linh liền giảm nhiều tuổi thọ như vậy, từ thanh niên khoẻ mạnh biến thành một ông cụ, cậu cũng không…"

Hình Trú: "Sẽ không…"

Tương Tề dùng bùa Toả Linh, chính là dùng sinh lực của mình để phong ấn linh hồn Sở Liên, nhất định phải trả giá. Nhưng thứ Hình Trú dùng là bùa Dịch Linh, một lá bùa tương phản với nó, anh chỉ cần giải phóng sức mạnh của Nhật Luân mà thôi, bản thân không cần phải trả giá bất cứ chuyện gì.

Về cơ bản, những vết thương hiện tại của anh đều là ngoại thương.

Quyết Minh nửa tin nửa ngờ, còn đọc đi đọc lại báo cáo kiểm tra của bệnh viện vài lần rồi mới yên lòng. Hình Trú biết ông ấy thực ra đang quan tâm đến mình, chẳng qua là quan tâm trá hình mà thôi.

Đối với Hình Trú mà nói, nếu Quyết Minh cứ lải nhải như vậy có thể đánh thức được Tương Dã thì cũng được coi là công lao của ông ấy. Với lại Quyết Minh là bề trên, bạn nhỏ nhà anh vẫn còn bé, có người thân như vậy còn hơn không, nên sẽ không kén cá chọn canh.

Hơn nữa…anh có thể chịu đựng mọi thứ, miễn là Tương dã có thể tỉnh lại.

Hình Trú đã suy nghĩ vô số lần, làm thế nào để đối mặt với Tương Dã khi cậu tỉnh lại đây. Nhưng Tương Dã vẫn cứ không tỉnh khiến anh hơi hoảng, vẻ mặt nghiêm nghị ngồi mép giường Tương Dã, nửa ngày không động đậy, khiến tiếng líu lo của Quyết Minh cũng dần nhỏ đi.

Bầu không khí trong phòng bệnh dần trở nên nghiêm trọng, cho đến khi— cuối cùng Tương Dã cũng mở mắt.

Khi Tương Dã tỉnh lại, mọi thứ đều bình thường, cơ thể phục hồi tốt, cảm xúc không dao động bất thường, thậm chí không phát cáu vì chuyện Hình Trú che giấu kế hoạch đến Lộc Dã một mình, ngay cả dấu hiệu của chiến tranh lạnh cũng không có.

Nhưng trong lòng Hình Trú phảng phất một chút bất an, bởi vì Tương Dã thực sự quá bình tĩnh. Chỉ khi đêm xuống, lúc chìm vào giấc ngủ, Tương Dã mới co lại trong lồng ng*c anh, gắt gao nắm chặt quần áo anh, làm anh có thể mơ hồ thấy được một chút nội tâm trong cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!