Tương Dã cảm thấy bản thân mình có thể hơi "điên" rồi.
Cậu lao ra đẩy người đàn ông bị đá nện trúng xuống đất, rõ ràng thể lực đã đến cực hạn nhưng cậu vẫn có thể đánh người. Cơ thể giống như không phải của mình nữa, chỉ hành động theo bản năng mà thôi, kiềm chế sức mạnh lại, đánh không lại thì đá, đá không được thì ngáng chân, chặt chẽ chế trụ đối phương, cũng hoàn toàn không quan tâm bản thân có bị thương hay không. Cậu điên như vậy, nhưng tinh thần và trí tuệ lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Đường Uyển, cũng chính là người phụ nữ kia, đã bị dọa sợ đến phát ngốc luôn rồi. Cô ta há hốc mồm kinh ngạc nhìn Tương Dã đánh người, máu tươi loang lổ trên gương mặt trắng bệch mà lại tinh xảo ấy, nhìn lướt qua cậu, dọa cho cô ta giật mình một cái.
Cô ta vội vã bò dậy, chạy nhanh tới phía con gái ở bên cạnh muốn dẫn cô bé đi, nhưng nhìn thấy vết máu trên người cô bé thì lại không thể ra tay.
"Buông tay!" Người đàn ông bị Tương Dã đẩy ngã nhào xuống đất lần nữa, gã đưa tay ra muốn nhặt dao găm, nhưng dao lại bị Tương Dã đá đi. Vành mắt gã căng ra như sắp nứt đến nơi, tức giận đánh cùi chỏ vào bụng Tương Dã một cái nhưng vẫn không thể thoát ra, không khỏi tức giận mắng: "Mày điên hả! Buông ra, cái tên điên nhà mày, chó điên!"
Tương Dã không mắng chửi người, cậu đã không có sức để chửi người nữa rồi. Nhân lúc người đàn ông còn đang mắng mỏ, cậu dùng khuỷu tay ghìm chặt cổ họng gã ta, kẹp lại thật chặt.
Trong phút chốc người đàn ông giống như con gà mắc nghẹn, cả mặt đỏ rần lên. Nhưng dù sao Tương Dã cũng đã kiệt sức, cuối cùng vẫn bị gã giãy thoát, cậu cũng bị văng ra ngoài.
"Khụ, khụ…" Người đàn ông sống sót sau tai nạn, lắc lắc đầu, thậm chí trước mắt còn hiện lên cả mấy cái bóng chồng lên nhau. Lúc này nhìn lại sang Tương Dã, gã chỉ cảm thấy tức giận sôi gan, ngay cả cô gái kia cũng không để ý tới, chỉ muốn mở miệng văng tục.
Nhưng gã một đâm một nhát xuống, nhưng lại giống như đâm vào một tấm sắt.
Tương Dã nhân cơ hội này phản kích lại, dùng sức lực cuối cùng bắt chéo hai tay người đàn ông ra sau lưng, đè gã xuống dưới thân. Làm xong động tác này, cậu hoàn toàn sức cùng lực kiệt, cùng lúc đó trên người cậu rơi xuống một tấm bùa hộ mệnh, không lửa tự cháy, hóa thành tro tàn.
Trước mắt người đàn ông sáng ngời, cảm giác cơ hội của mình tới rồi, bắt đầu liều mạng phản kích, đúng vào lúc này thì rốt cuộc Trần Quân Dương cũng chạy tới.
Một con dao bay v*t tới, cắm bàn tay làm loạn của gã xuống đất. Giữa tiếng kêu gào thê thảm, người đàn ông đau đớn cuộn người lại, Tương Dã lấy lại được tự do, nằm trên mặt đất há mồm th* d*c, cảm giác toàn bộ phổi như đang bốc cháy.
Nhưng sự điên rồ này vẫn chưa rút ra khỏi người cậu, cậu lại mạnh mẽ chống đất đứng lên, chịu đựng cơn ngứa ngáy trong cổ họng, lảo đảo chạy tới chỗ cô gái bên cạnh.
Đường Uyển vẫn ở chỗ đó, Tương Dã vừa tiền lại gần, cô ta không nhịn được mà lui về phía sau, nửa kinh sợ nửa điên rồ lặp đi lặp lại: "Tôi thực sự không cố ý, tôi không gi*t người…không gi*t người, không phải tôi gi*t…tôi cũng bị lừa mà thôi, van xin các người thả tôi đi…"
"Cô không gi*t người?" Tương Dã bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm cô ta, giọng điệu nhè nhẹ.
Đường Uyển sợ đến mức lảo đảo ngồi xuống đất.
Trần Quân Dương đang trói người đàn ông lại, nghe thấy thế thì quay đầu sang thì thấy Tương Dã nhặt con dao ở dưới đất lên, từng bước từng bước tới gần Đường Uyển. Trong lòng cậu ta lộp bộp một tiếng, trực giác cảm thấy trạng thái Tương Dã không đúng lắm, vội vã kéo cậu lại.
Nhưng Tương Dã vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Đường Uyển, hỏi: "Không phải cô lấy năm trăm ngàn đó sao? Cô dám bán, sao lại không dám nhận? Bây giờ tôi đâm cô một cái, tôi cũng nói tôi không gi*t người, cô tin không?"
Đường Uyển sụp đổ, "Nhưng tôi cũng bị lừa mà! Thật đó, tôi không muốn hại ai hết, tôi không có… Chỉ là nhận nuôi mà thôi, tại sao tất cả mọi người đều nghĩ tôi muốn hại con bé, người ta ra giá năm trăm ngàn, con bé đi theo người ta, chẳng lẽ không tốt hơn so với đi với tôi sao? Tôi cũng có thể sống một cuộc sống mới đúng không? Tại sao muốn trách tôi, tại sao đều tới trách tôi…"
Tiếng khóc của sự sụp đổ vang lên trong đêm lộ ra vẻ thê lương, Trần Quân Dương ngăn Tương Dã lại, lại cảm thấy giây phút này Tương Dã còn sụp đổ hơn Đường Uyển, giống như đồ sứ mỏng manh, vừa ngã xuống là nát vụn.
Nhưng rốt cuộc cậu cũng không ngã xuống.
Trần Quân Dương không biết, tai nghe của Tương Dã truyền tới giọng Hình Trú. Giọng anh nghe vào cũng hơi thở hổn hển, giống như vừa trải qua một cuộc chiến lớn còn chưa kịp lấy lại hơi thở, nhưng lại mang theo sự kiên định không gì sánh được.
"Tương Dã, chính cậu đã nói, mắt thấy chưa chắc đã là thật."
"Trước khi tất cả chân tướng được chứng thực thì mọi thứ đều là lời nói dối. Đừng để lời nói dối dối lừa."
"Cứu người quan trọng hơn."
"Cứu người quan trọng hơn bất cứ điều gì khác."
Tương Dã quay đầu nhìn về phía cô gái ngồi dưới đất, giờ này phút này giọng của Đường Uyển giống như đã cách cậu rất xa, chỉ còn lại máu tươi chói mắt. Cậu lại đấu tranh quay lại, quỳ gối bên cạnh cô bé, nhìn lồng ng*c gần như không phập phồng của cô ta, nhẹ giọng hỏi: "Có thể cứu được cô bé không?"
Câu hỏi này giống như đang hỏi chính cậu, cậu có thể được cứu giúp sao?
"Có thể." Hình Trú trả lời cậu.
Trần Quân Dương bị Tương Dã làm cho kinh ngạc trong phút chốc, lúc này phục hồi tinh thần lại, vội vã móc bình thuốc ra, đổ hai viên thuốc màu trắng ra rồi đút vào miệng cô bé.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!