Tương Dã không biết bơi, cậu xung khắc với nước.
Ngược lại Trần Quân Dương có thể bơi, nhưng lại sợ Tương Dã ở trên đảo một mình sẽ không an toàn. Cậu ta nắm chặt chuôi đao, trong lòng tức giận đến mức muốn mắng người, giữa hai đầu lông mày xuất hiện sát khí.
Tương Dã vẫn giữ được tỉnh táo, nói: "Anh xuống nước, tôi ở lại trên bờ gõ chuông."
Trần Quân Dương: "?"
Tương Dã đi về phía đống củi, rút ra một thanh củi thô chắc làm dùi gõ chuông, lại đem bát hương ở trước miếu làm chuông, nói: "Chỗ này cách bờ cũng không xa lắm, trong phạm vi tầm nhìn. Tiếng động càng lớn, bọn họ lại càng sợ ném chuột vỡ bình, người Lộc Dã càng sợ bị phát hiện hơn chúng ta."
Cậu lại liếc nhìn thời gian, có lẽ cảnh sát cũng sắp tới rồi.
Tương Dã cảm thấy lúc trước bản thân cậu bị lừa dối rồi, lúc cậu bị "ma" xô đẩy ở bên đường, suýt nữa là bị xe đụng, đi báo cảnh sát thì cục cảnh sát xảy ra hỏa hoạn, điều này cũng là để đe dọa cậu, để cho cậu tin tưởng ma có tồn tại, tin tưởng vào lý do thoái thác của bố mẹ giả. Nhưng trên thực tế, nhân tài của Lộc Dã lại giống như con chuột trốn trong khe cống vậy, trốn trốn tránh tránh không muốn để người khác biết được, nếu như ra ngoài sáng sẽ bị nhóm người Cục điều tra hình sự đuổi tới.
Đương nhiên, thủ đoạn của bọn họ rất tàn ác, không phải ma nhưng lại ác hơn ma, lúc này lại muốn so xem ai ác hơn, ai sợ ch*t hơn.
Trần Quân Dương đang do dự thì Tương Dã đã đi gõ "chuông" rồi. Một cây củi gõ xuống: "Keng." Tiếng bát hương bị gõ vang lên, vang vọng trong bầu trời đêm.
Tro ở bên trong bát hương bị gõ rung lên, khói hương bay nghi ngút bị lệch ra khỏi quỹ đạo ban đầu, bị đánh tan rồi lại tụ lại.
Tương Dã nắm chặt củi trong tay, ánh mắt lạnh lùng, lại gõ xuống lần nữa.
"Keng. "
"Keng."
Tiếng chuông vang lên liên tục, Trần Quân Dương không chậm trễ nữa, sau khi cởi áo khoác ngoài thì nhảy xuống nước, cậu ta lại muốn nhìn xem con ma nào dám ngăn cản mình. Tại khu rừng nhỏ ở sau thôn, đám người vừa bị t/hi t/hể trong quan tài dọa sợ nghe thấy tiếng chuông, càng thêm hoảng sợ mà chạy đến nhìn theo hướng của miếu, sau đó ôm ng*c kêu có ma.
Đến khi họ nheo mắt lại nhìn kĩ thì thấy có người đang gõ vào bát hương trước miếu, bên trong đầm hình như có người đang bơi, nét mặt càng thêm cổ quái. Thử hỏi có ai ăn no rửng mỡ đêm hôm khuya khoắt chạy tới gõ bát hương, đi bơi giữa đầm chứ?
Đây không phải là, đây không phải là…
"Ma nước! Chắc chắn là ma nước lại đi ra hại người rồi!" Tiếng kêu của người phụ nữ vang lên lanh lảnh xé rách bầu trời đêm, lúc này bỗng nhiên có một trận gió thổi đến, khiến cho mọi người có cảm giác như có dòng điện chạy dọc từ sống lưng lên đến đỉnh đầu.
Mọi người hoảng sợ chạy trốn khắp nơi. Người dân ở Quan Thủy Đàm chủ yếu là người già, vốn đã mê tín, bây giờ càng tăng thêm tin tưởng.
Những tiếng ồn ào này không truyền đến tai Trần Quân Dương, cậu ta bơi rất nhanh, không hề bị phân tâm. Chỉ là con thuyền vẫn đang di chuyển, nhìn có vẻ như là bị gợn nước và gió đẩy đi, nhưng trên thực tế là bị người ở dưới nước đẩy đi.
Cùng lúc này có một cánh tay lạnh buốt bắt lấy cổ chân Trần Quân Dương và kéo cậu ta về phía sau. Cậu ta hừ lạnh một tiếng: "Ta đang đợi mi đấy."
Trần Quân Dương lặn xuống hồ nước, biến mất trong tích tắc. Những người trên bờ cầm đèn pin ra soi nhưng lại không thấy người, lại có thêm một trận xôn xao kinh hồn bạt vía.
Tương Dã cảm thấy có gì đó ở phía sau, đột nhiên thò tay vào trong bát hương, nắm lấy một nắm tro còn nóng, nhanh như chớp mà ném ra sau lưng.
"Ahhhhhh!" Tiếng kêu thảm thiết gần ngay bên cạnh.
Tương Dã mặc kệ đau đớn trên tay, nắm chặt que củi, dùng hết sức lực đánh về phía kia. Tiếng kêu thảm thiết lại một lần nữa vang lên, cậu đánh trúng rồi.
Những người phá cửa đi ra từ Lộc Dã, tuy rằng thân thể bị hủy, biến thành cô hồn, nhưng hồn này cùng với ma trong truyền thuyết lại không giống nhau. Nó vẫn còn thực thể, chỉ là bị lấy đi quyền đi lại trên thế giới một cách quang minh chính đại mà thôi, trở thành người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Giống như hiện tại.
Tương Dã không dám chạm vào, ánh mắt liếc nhìn về phía mặt nước, trong tay lại nhanh chóng bốc một nắm tro, luôn luôn cảnh giác. Mà đúng lúc này, cậu nhìn thấy bên cạnh hồ nước, khuất sau hàng cây, bỗng nhiên đèn được bật sáng.
Đó là đèn xe!
Một chiếc xe ô tô van chạy nhanh phía sau hàng cây, dọc theo đường bọn họ vừa đến, nhanh chóng rời đi.
Xuất hiện vào lúc này rồi lại rời đi, làm Tương Dã nhớ đến cô bé thắt bím sừng dê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!