Chương 8: Y không nhớ Quý Nhất Nam, cũng không hiểu được tình yêu của anh

Edit: Upehehe

---

Dưới ánh đèn, Lý Bất Phàm nhìn rõ phía sau lưng Quý Nhất Nam. Tuyết đã đọng lại thành một lớp dày trên áo mưa màu đen của anh, giống như khoác thêm một chiếc áo khoác.

"Đi thôi." Quý Nhất Nam nói.

Anh vừa cử động, tuyết trên lưng anh rơi xuống thành từng mảng.

Ánh mắt Quý Nhất Nam thoáng lướt qua bàn tay Lý Bất Phàm, nhưng anh không dám nắm nữa.

"Dọa chết tôi rồi." Một hướng dẫn viên vỗ mấy cái vào ngực, "mấy năm nay trừ lúc còn nhỏ ra thì tôi mới gặp gấu có mấy lần."

"Trại ơi, nguy hiểm đã được giải quyết xong, các anh không cần qua đây nữa." A Hạ lập tức báo cho trại.

"Vậy là cậu vẫn đi chưa đủ nhiều," Một hướng dẫn viên khác vỗ vai anh ta, "Có một khoảng thời gian tôi chuyên theo nhân viên khu du lịch đi tuần núi đuổi gấu mỗi sáng đấy."

Không khí dần thả lỏng, Lý Bất Phàm đuổi kịp Quý Nhất Nam, tiếp tục sóng bước bên anh.

Dáng đi Quý Nhất Nam cứng nhắc hơn trước nhiều, còn Lý Bất Phàm mặc dù bị anh hôn đến ngẩn ngơ, nhưng không hề thấy khó chịu, thậm chí không thể nói là không thích.

Y biết rõ bản thân mình có ít nhiều cảm giác với Quý Nhất Nam, nếu không đã chẳng trêu chọc anh. Nhưng cách Quý Nhất Nam thể hiện..... vừa khiến y khó hiểu lại vừa đáng yêu.

Họ tiếp tục men theo con đường lên núi. Đi đến cuối tuyến đường, A Hạ dừng lại nói: "Đi tiếp nữa thì vượt quá phạm vi cho phép rồi."

Lại thêm một đêm chẳng thu hoạch được gì. Tuyết rơi càng lúc càng dày, nhiệt độ cũng xuống thấp hơn, bọn họ cứ ở lại nữa thì không an toàn.

Mọi người quay đầu xuống núi, nhân tiện kiểm tra dấu vết trên cây cỏ, núi đá dọc đường, không khí có phần nặng nề.

Mãi đến gần chân núi, họ chạm mặt hai đội cứu hộ khác, ai cũng không có tiến triển.

Trở lại trại, các tình nguyện viên đang đun nước nấu mỳ cho những người vừa xuống núi, Quý Nhất Nam dẫn Lý Bất Phàm đến bên đống lửa.

"Cậu ngồi đây nghỉ chút đi," Anh chỉ liếc Lý Bất Phàm một cái rồi lập tức tránh đi, "Tôi đi hỏi đội trưởng xem tình hình thế nào."

Lý Bất Phàm gật đầu.

Mười mấy người chen chúc ngồi quanh đống lửa, ai nấy cũng đều mặc áo khoác dày như Lý Bất Phàm.

Tuyết đã ngừng rơi từ lúc họ xuống núi, Lý Bất Phàm cởi áo mưa, ngồi xuống tảng đá bên cạnh đống lửa.

"Uống chút nước nóng không cháu?" Một bà cụ mặc áo bông dày, tay bưng chiếc mâm inox lớn, bên trên đặt đầy ly giấy đã rót nước sôi.

Lý Bất Phàm lấy một ly, nói cảm ơn.

Y ôm chặt ly nước nóng, hơi ấm dần xua bớt cái lạnh nơi lòng bàn tay, cơ thể cũng ấm áp trở lại.

Nước vẫn còn quá nóng để có thể uống, y ôm trong tay một lúc, chợt cảm giác điện thoại trong túi rung lên mấy lần.

Mở ra là tin nhắn của Tống Lãng Bạch.

Tống Lãng Bạch:[Trên núi thế nào rồi? Ở đây bọn tôi cũng nghe nói hình như có người đi lạc, cảnh sát đã phong tỏa một đoạn đường.]

Lý Bất Phàm:[Vẫn chưa tìm thấy.]

Tống Lãng Bạch:[Anh trai, cậu nhớ cẩn thận nhé. Cậu đâu phải dân chuyên nghiệp, đừng để bị thương.]

Tống Lãng Bạch:[Bao giờ về?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!