Chương 7: Rất nhẹ, rất khẽ, tựa như bông tuyết vừa rơi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Upehehe

---

Buổi chiều họ vẫn không thu hoạch được gì. Khi Quý Nhất Nam lái xe đưa Lý Bất Phàm về trại, trời đã trở tối.

Vừa xuống xe, việc đầu tiên anh làm là tìm người đưa Lý Bất Phàm về khách sạn.

Đội cứu hộ ra ngoài tìm kiếm vào ban ngày giờ gần như đã quay lại cả. Quý Nhất Nam thấy người quen, định bước đến hỏi thì bị Lý Bất Phàm giữ cánh tay lại.

"Tôi nghĩ hay là thôi, tối nay tôi đi với cậu. Giờ tôi không thấy có phản ứng nào xấu cả, sức khỏe cũng tốt. Ban đêm nguy hiểm lắm, thêm một người thì thêm một phần sức mà."

"Có thể sẽ kéo dài tới khuya." Quý Nhất Nam nói.

"Không sao." Lý Bất Phàm thu tay về.

Tối hôm đó, họ cùng đội cứu hộ ăn tối trong trại.

Về đêm có thể trời sẽ mưa, nhiệt độ hạ xuống tạo tuyết rơi, vì thế họ đi vào lều lấy áo mưa.

Quần áo vẫn còn nguyên bao bì, chất thành đống trong góc.

Quý Nhất Nam đi tới, tìm được hai cái áo mưa vừa cỡ rồi đưa một cái cho Lý Bất Phàm.

"Tôi cứ thấy có gì đó không ổn," Lý Bất Phàm xé lớp nhựa, "Tiểu Tháp hay đến viện nghiên cứu của các cậu không?"

"Không hẳn, chắc mới đến hai ba lần thôi." Quý Nhất Nam đáp.

"Sao một người mới đến hai ba lần lại dám đi xa như vậy? Chúng ta có thể tìm thêm người biết chuyện để hỏi không? Nếu cậu ấy chỉ muốn ra ngoài đi dạo thì cần gì đi xa với vào sâu như vậy làm gì? Lại còn bị say độ cao, bộ không sợ hả?" Lý Bất Phàm vừa nghĩ vừa nói, động tác cầm áo cũng chậm lại.

"Anh Nhất." Một cô gái trẻ bước vào lều.

"Em cũng ở đây à? Không phải xin nghỉ sao?" Quý Nhất Nam chào cô.

"Đúng thế, nhưng em tạm thời quay lại. Các anh thiếu người, em cũng có chút kinh nghiệm nên đến hỗ trợ."

"Đây là bạn tôi, Lý Bất Phàm," Quý Nhất Nam nói, "Đây là đồng nghiệp của tôi, làm cùng văn phòng với tôi."

"Xin chào." Lý Bất Phàm giơ tay chào hỏi.

"Em có kẹp tóc không? Cho anh mượn mấy cái nhé." Quý Nhất Nam hỏi cô gái.

Đối phương nhanh chóng lấy trong áo khoác ra mấy chiếc kẹp tóc dài màu đen.

Cô cũng đi lấy áo mưa, Quý Nhất Nam đi đến trước mặt Lý Bất Phàm, cúi xuống nói: "Để tôi chỉnh áo cho cậu."

Cổ áo khoác chống gió cao hơn cổ áo mưa một chút, Quý Nhất Nam giúp y dựng cổ áo mưa lên, dùng kẹp tóc cố định lại cho chắc chắn.

"Chuyện cậu vừa nói, lát nữa ra ngoài chúng ta đi hỏi thêm." Quý Nhất Nam cao hơn Lý Bất Phàm một chút, khi nói chuyện, hơi thở anh khẽ phả vào cổ khiến y hơi ngưa ngứa.

Đợi anh lùi lại, Lý Bất Phàm mới đưa tay chạm vào bên cổ, thấy hơi nóng.

A Hạ cùng hai hướng dẫn viên dày dặn kinh nghiệm được phân chung nhóm với họ.

Ba người kia đang tụm lại hút thuốc, Quý Nhất Nam bước đến chào hỏi.

"Anh Nhất, chuẩn bị xong rồi à?" A Hạ móc trong người ra một hộp thuốc lá, "Hút không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!