Edit: Upehehe
---
Mọi người quay lại chiếc xe bán tải, Lý Bất Phàm lái xe về. Đường rất xóc, mới đi được một đoạn ngắn, y liền cảm thấy chiếc xe có gì đó không ổn.
"Anh Nhất ơi, anh có thấy xe xóc quá không?" Y nghiêng mặt sang hỏi, thấy Quý Nhất Nam đã nắm chặt tay vịn trên cửa xe.
Lý Bất Phàm còn đang định cười thì ngay giây sau, chiếc xe bỗng ầm lên một tiếng rồi tắt máy hẳn, chết máy tại chỗ.
"Không có ý gì đâu nhưng mà," Lý Bất Phàm quay đầu lại nói, "Mọi người không biết chứ, hồi tôi mới đến Shangri
-La, chiếc xe tôi lái cũng từng hỏng một lần rồi."
"Nếu bọn tôi biết sớm thì đã không để cậu lái rồi." Từ Kỳ Niên nói.
Lý Bất Phàm: "........."
"Thời tiết bên ngoài hình như vẫn ổn," Lý Bất Phàm hắng giọng, "Xuống xe đi bộ một đoạn chắc cũng được mà...... ha?"
"Chắc là hỏng động cơ rồi, xuống xe trước đã." Quý Nhất Nam đẩy cửa xe, "Lần sau đến nhà A Hạ mua đồ nhớ mua loại mì gói cỡ lớn hơn mà không tăng giá nhé."
Chiếc xe nằm yên bất động, Quý Nhất Nam mở nắp capo, dùng đèn pin điện thoại soi thử.
"Em gọi cho A Hạ đi." Anh nghiêng đầu nói với Lý Bất Phàm.
Lý Bất Phàm gọi điện, bật loa ngoài: "A Hạ ơi, xe bán tải của cậu hỏng rồi."
"Hả?" A Hạ hỏi, "Hỏng là hỏng kiểu gì?"
"Vấn đề ở động cơ," Quý Nhất Nam nói, "Bọn tôi đang ở đường Ngưỡng Sơn, đi vào trong khoảng hai cây số."
"Để tôi lái xe kéo qua ngay. Mọi người đi bộ trước hay đợi tôi rồi gọi xe khác?" A Hạ hỏi.
Lý Bất Phàm nhìn Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên.
"Còn xa không?" Dụ Tu Cảnh hỏi.
"Đi thêm năm cây nữa là tới chỗ bắt được taxi." Quý Nhất Nam nói.
"Vậy đi tiếp chút nữa đi." Dụ Tu Cảnh nói.
"Được." Từ Kỳ Niên gật đầu.
Mấy người lại đeo gùi tre lên lưng. Đi được một lúc, trời sẫm tối hơn, cả nhóm dừng lại nghỉ trên một sườn đồi nhỏ ven đường.
Lý Bất Phàm đi đến nóng cả người, định cởi áo khoác ra. Y vừa kéo khóa xuống thì tay đã bị Quý Nhất Nam giữ lại.
"Anh khuyên em không nên cởi." Quý Nhất Nam bình thản cúi mắt.
"Em khuyên em nên cởi bớt một cái." Lý Bất Phàm chột dạ không dám nhìn anh, lại cố kéo khóa xuống, nhưng Quý Nhất Nam trực tiếp giữ lấy tay y.
"Ngoan, về rồi ho suốt dễ chịu lắm à?"
"Thôi được." Lý Bất Phàm cụp đầu, kéo khóa lên lại, "Thế này được chưa ạ?"
Quý Nhất Nam còn tưởng y giận, lấy ngón tay khẽ móc cằm y. Lý Bất Phàm né mấy cái rồi quay lưng đi, Quý Nhất Nam thở dài, cũng ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vai y, dịu dàng nói: "Ra mồ hôi rồi cởi áo rất dễ bị cảm."
"Em biết mà," Lý Bất Phàm bỗng nghiêng mặt, đưa một bông cúc nhỏ màu vàng dí sát vào mặt Quý Nhất Nam, "Tặng anh một bông hoa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!