Edit: Upehehe
---
(*) Alprazolam thường được bác sĩ kê đơn để điều trị các rối loạn lo âu, hoảng sợ hoặc lo âu kèm trầm cảm. Thuốc có tác dụng giúp làm dịu thần kinh, giảm căng thẳng, hồi hộp, mất ngủ do lo âu.
Quý Nhất Nam kể lại đoạn câu chuyện này rất ngắn gọn.
Anh chỉ nói rằng trong một lần tình cờ gặp người bạn đó đến Shangri
-La du lịch, hai người chạm mặt nhau trong khách sạn, anh đuổi theo, rồi sau đó lại tách ra.
Điểm nghi vấn duy nhất mà chỉ có mình Quý Nhất Nam biết chính là tiêu bản xuất hiện trong phòng lưu trữ mẫu vật của viện nghiên cứu, trên đó ghi "Người thu thập: Lý Bất Phàm".
Lẽ nào trước khi gặp anh, Lý Bất Phàm đã từng gặp đồng nghiệp của anh ở viện nghiên cứu?
Lẽ nào việc cả hai cùng xuất hiện ở một Shangri
-La, là vì trong một Trung Quốc rộng lớn như vậy, không chỉ có Quý Nhất Nam đang tìm Lý Bất Phàm, mà Lý Bất Phàm cũng muốn gặp anh dù chỉ là lén lút?
"Sau này anh rất hối hận," Quý Nhất Nam nói. "Bởi vì anh biết cậu ấy có chuyện giấu anh. Anh chưa từng nghĩ rằng những lời cậu ấy nói lúc chia tay lại là thật lòng. Nhưng vì anh quá muốn giữ cậu ấy lại, anh biết chỉ khi nào chính cậu ấy cam tâm tình nguyện thì mới được. Cậu ấy không nói cho anh biết bất cứ điều gì, dù anh có bất chấp tất cả để hỏi cho rõ ràng, nhưng thật ra khi đó anh cũng giống như một đứa trẻ, luống cuống không biết phải làm sao, chỉ chọn cách làm sai nhất."
"Anh đã không nói chuyện đàng hoàng với cậu ấy, anh chỉ nói những lời từ trái tim mình, làm tổn thương cậu ấy, ép buộc cậu ấy, nhưng đó lại là những câu cuối cùng anh nói với cậu ấy. Nhiều năm như vậy, anh chưa từng nói với cậu ấy những lời lẽ nặng nề đến vậy."
Lý Bất Phàm đặt lòng bàn tay mình lên mu bàn tay anh, Quý Nhất Nam chợt hoàn hồn lại.
"Quý Nhất Nam, anh coi mình là gì vậy?" Lý Bất Phàm nắm lấy tay anh, "Anh là vạn năng sao? Anh có thể giải quyết tất cả mọi chuyện trên đời à? Đến việc giây tiếp theo mình có chết hay không anh còn không biết. Có thể anh thật sự rất day dứt, nhưng chuyện này không phải lỗi của anh. Những việc này chỉ là cứ thế trùng hợp xảy ra vào thời điểm không thích hợp thôi."
"Anh biết chứ," Quý Nhất Nam điều chỉnh lại biểu cảm, "Anh cũng đã... không còn nghĩ thế nữa."
Lý Bất Phàm tránh sang chủ đề khác, nói: "Chúng ta đi dạo thêm một chút rồi về khách sạn nhé."
Chưa kịp quay lại xe, trên trời đã bắt đầu mưa. Wellington vốn mưa suốt, không ai cảm thấy lạ, Quý Nhất Nam kéo tay Lý Bất Phàm, nói họ hãy đi tìm chỗ gần hơn để trú mưa.
Lý Bất Phàm không biết họ sẽ đi đâu, cho đến khi Quý Nhất Nam đẩy mở một cánh cửa kính, tiếng nhạc sôi động ào ạt tràn ra, y mới biết anh đưa mình đến một quán bar.
Cả hai đều ướt như chuột lột, Quý Nhất Nam tiện tay rút mấy tờ giấy trên bàn nhỏ bên cạnh, lau sơ cho Lý Bất Phàm.
"Ian?" Một giọng nam xa lạ vang lên.
Lý Bất Phàm quay mặt sang, thấy đó là một chàng trai Trung Quốc trạc tuổi họ.
"Cậu về khi nào vậy?" Chàng trai vui mừng vỗ vỗ vai Quý Nhất Nam.
"Có chút công việc," Quý Nhất Nam giới thiệu, "Đây là bạn trai tôi."
Chàng trai rõ ràng rất bất ngờ, nhiệt tình bắt tay Lý Bất Phàm, "Chào cậu, tôi là bạn của Quý Nhất Nam, cũng là ông chủ quán bar này. Hai người muốn uống gì? Để tôi bảo người mang lên cho."
"Bọn tôi lái xe," Quý Nhất Nam nói.
"Không sao, lát nữa để em lái," Lý Bất Phàm nghĩ một chút rồi hỏi, "bình thường anh ấy thích uống gì ở đây?"
Chàng trai gật đầu, cười: "Tôi biết rồi, hai người cứ ngồi trước đi, để tôi mang đồ uống lên cho."
Không gian quán bar không lớn, phong cách trang trí rất hoài cổ, bốn bức tường đều để lộ gạch đỏ. Họ ngồi xuống ở góc sát cửa kính lớn, Quý Nhất Nam hỏi: "Sao lại muốn uống?"
"Gọi cho anh," Lý Bất Phàm đẩy cây nến thơm trên bàn ra xa một chút, "Cảm giác trước đây anh hay đến đây, nên muốn biết anh thích uống gì."
Quý Nhất Nam sững người một lát, rồi mới nói: "Thật ra quán này mở chưa lâu lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!