Chương 45: Dù tôi có nuôi một bé mèo nhỏ

Edit: Upehehe

---

Khi Quý Nhất Nam về nước đã là mùa xuân của năm sau.

Gần đây, trong viện nghiên cứu lan truyền tin đồn rằng sẽ có một học giả từ nước ngoài đáp thẳng về đây làm việc. Mọi người thi nhau đoán thân thế của người đó, đủ loại giả thuyết được đưa ra. Chỉ riêng về tuổi tác và ngoại hình thì lại vô cùng thống nhất: nhất định là một ông lão tóc đã hoa râm.

Hôm Quý Nhất Nam đeo balo đen đến viện nghiên cứu, viện trưởng vẫn còn đang họp. Anh ngồi trên ghế sofa ở sảnh lớn, cúi đầu xem điện thoại. Đúng lúc là giờ ăn trưa, những người đi ngang qua đều không khỏi liếc nhìn, thầm tò mò đây là ai. Dù sao thì đây cũng là viện nghiên cứu, bình thường rất ít khi mở cửa cho người ngoài ra vào.

Người được sắp xếp tiếp đón anh là một cô gái trẻ. Vì viện trưởng muốn kết thúc cuộc họp cho nhanh nên dặn dò vội vàng, chỉ bảo cô ra sảnh rót trà rót nước cho cậu thanh niên đang ngồi đợi, nói rằng đối phương tên là Quý Nhất Nam.

Hỏi rõ lai lịch xong, cô gái mang đến cho Quý Nhất Nam một đĩa trái cây, lại pha thêm một ấm trà. Cô ngồi xuống bên cạnh anh, không biết nên bắt chuyện thế nào, liền hỏi trước: "Anh đến đây làm việc à?"

"Ừ." Quý Nhất Nam ít nói, đợi trà nguội bớt, anh mới cầm lên uống.

"Viện bọn em mấy năm rồi không có người mới. Năm nay lại về liền hai người," Cô gái tiếp tục nói, "nhìn anh trẻ thế này, chắc mới tốt nghiệp chưa lâu nhỉ? Nói nhỏ cho anh biết, năm nay bọn em tuyển được ở nước ngoài một học giả rất lợi hại. Viện trưởng đã sớm nói với bọn em về cách sắp xếp cho người đó rồi."

Nghe cô nói đến đây, Quý Nhất Nam mới hơi nghiêng mắt nhìn sang.

"Cũng không biết người đó rốt cuộc là lai lịch thế nào..." Cô gái suy nghĩ. "Chắc lớn tuổi hơn em nhiều lắm, phải tầm tuổi bố em ấy chứ."

Quý Nhất Nam nghĩ sơ qua, liền hiểu ra bọn họ hẳn là đã nhầm lẫn điều gì đó.

Đúng lúc này, viện trưởng từ phòng họp bước ra, phía sau là một nhóm nhân viên trẻ của viện nghiên cứu. Ông trịnh trọng giới thiệu: "Đây là Ian, người mới tới viện nghiên cứu của chúng ta, tên tiếng Trung là Quý Nhất Nam. Chính là người lúc trước tôi từng nói, một hạt giống tốt tôi gặp được ở nước ngoài.

Tính luôn cả cô gái ban nãy, tất cả những người có mặt ở đây đều sững sờ.

Hôm nay Quý Nhất Nam đặc biệt mặc áo sơ mi trắng và quần âu đen, tóc được chải chuốt cẩn thận, vuốt kiểu nhọn lệch ra sau, trông điển trai như người mẫu, hoàn toàn khác xa với hình tượng "học giả" mà mọi người tưởng tượng.

"Nhất Nam à, viện đã chuẩn bị cho cậu một bài phỏng vấn chuyên đề, còn cần cậu phối hợp tuyên truyền nữa." Viện trưởng vỗ vai anh, rồi dẫn anh đi ăn trưa trước.

Có lẽ vì Quý Nhất Nam vừa đẹp trai, năng lực cũng mạnh, còn không hay nói chuyện nên trong mắt đồng nghiệp, anh từng là một nhân vật khá thần bí.

Hơn nửa năm sau, một lần các đồng nghiệp trẻ của viện cùng nhau lên núi để tiến hành đợt giám sát môi trường thường niên. Ngày kết thúc vừa khéo lại là sinh nhật của một nam sinh trong đoàn, mọi người bèn tổ chức chúc mừng bên ngoài lều.

Dù chỉ mới là mùa thu, nhưng nhiệt độ ở vùng cao đã rất thấp. Những người đi cùng nhau lần lượt uống rượu để sưởi ấm, Quý Nhất Nam cũng uống theo vài chén. Trò chuyện được một lúc, anh bắt đầu cảm thấy choáng váng, lúc này mới nhận ra rượu có nồng độ rất cao.

"Đây là rượu do người địa phương tự nấu, xuống tay không nhẹ chút nào, cũng không nói rõ độ cồn, chỉ biết là rất dễ say." Cậu thanh niên ngồi cạnh Quý Nhất Nam cười nói. "Anh Nhất, anh uống nhiều rồi."

Cậu ta năm nay vừa tốt nghiệp và mới vào viện, mọi người đều gọi là Tiểu Thất. Vì là người mới, thời gian này cậu ta vẫn đang theo kịp tiến độ của viện, giáo viên hướng dẫn còn chưa sắp xếp xong. Tiểu Thất muốn theo người giỏi, nhân dịp này liền tìm cách bắt chuyện với Quý Nhất Nam, hy vọng có thể trở thành học trò của anh.

"Có lẽ hơi nhiều thật, bình thường tôi rất ít khi uống rượu." Quý Nhất Nam chống tay lên trán. Vì không muốn say rượu rồi làm ra chuyện mất mặt, anh rúc vào một góc, uống nửa cốc nước, nghe mọi người trò chuyện.

"Sinh nhật cũng tổ chức rồi, năm nay có định kết hôn với bạn gái không?" Có người trêu chọc thọ tinh.

(*) Ý chỉ người có sinh nhật

"Cũng nghĩ qua rồi, nhưng chưa cầu hôn." Thọ tinh cười nói.

Mọi người ồ lên, "Đến lúc đó nhớ nhờ bọn này giúp nhé!"

Không khí đang rất tốt, có người nhìn sang Quý Nhất Nam đang hơi say, hiếm khi lấy được dũng khí hỏi: "Còn anh Nhất thì sao? Anh Nhất có bạn gái chưa?"

"Sao tự nhiên lại nói đến tôi rồi." Quý Nhất Nam hiếm khi nói nhiều hơn một chút. "Giờ thì không có."

"Giờ không có, tức là trước đây có." Tiểu Thất nói.

"Ừ, trước đây có, suýt nữa thì đi đăng ký kết hôn rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!