Chương 43: Về nước

Edit: Upehehe

---

Rời khỏi triển lãm nhiếp ảnh, Quý Nhất Nam thay lại bộ quần áo thường ngày. Anh vốn tưởng đêm nay đến đây là kết thúc, nhưng Lý Bất Phàm lại nói vẫn muốn đi dạo thêm một chút.

Đường phố rạng sáng không một bóng người. Dựa vào kinh nghiệm sống nhiều năm ở Wellington, Quý Nhất Nam biết đây không phải là nơi có an ninh quá tốt nên dù lúc nào cũng không dám lơ là cảnh giác.

Lý Bất Phàm kéo tay anh, trước tiên ghé vào một tiệm McDonald's mở 24/7 mua hai cây kem ốc quế. Sau đó, hai người đi tới công viên gần đây, dọc theo con đường ven sông thong thả tản bộ.

Ánh đèn của thành phố bên kia bờ lấp lánh. Dù không còn quá sáng, Quý Nhất Nam vẫn nhận ra được, đi thêm một đoạn nữa là đến Cầu Tình Nhân. Anh chợt nhớ tới ghi chú từng thấy trong điện thoại của Lý Bất Phàm: Năm giờ chiều, Cầu Tình Nhân. Rốt cuộc cậu định làm gì ở đó?

Nếu là nơi khác, Quý Nhất Nam có lẽ còn nghi ngờ, chẳng hạn như Lý Phương Tri và Vạn Mân lại tới quấy rối, hay là cậu có công việc gì cần làm. Nhưng đó là Cầu Tình Nhân, một địa điểm lãng mạn, lại trùng với một khung giờ rất lãng mạn.

Suốt dọc đường, Lý Bất Phàm nắm chặt tay anh. Có một khoảnh khắc, Quý Nhất Nam chợt nghĩ, có phải cậu cũng đang định tỏ tình không? Họ vốn luôn rất ăn ý, có khi thật sự nghĩ đến cùng một chuyện.

Nghĩ vậy, anh không kìm được quay sang nhìn Lý Bất Phàm. Cậu vẫn cúi đầu, không rõ đang suy nghĩ điều gì.

Đi đến khi cả người đều ấm lên, Lý Bất Phàm bỗng nói: "Sau này tôi vẫn muốn tiếp tục làm nhiếp ảnh gia, tốt nhất là có thể tổ chức một triển lãm của riêng mình."

"Tôi cảm thấy mong muốn đó của cậu sắp thành hiện thực rồi." Quý Nhất Nam nói.

Lý Bất Phàm lắc đầu, mỉm cười rất nhạt: "Có lẽ vậy, thế còn cậu, cậu làm nghiên cứu trong trường chắc dẫn dắt nhiều sinh viên lắm nhỉ, họ đều sẽ đến học lớp của cậu..."

Nghĩ kỹ thì, có lẽ Lý Bất Phàm chưa từng nhìn thấy cảnh tượng đó nên có chút tò mò: "Tôi thấy cậu làm giảng viên rất hợp, chắc chắn cậu là kiểu thầy giáo sẽ nói chuyện đàng hoàng với sinh viên."

"Tiêu chuẩn của cậu đối với giảng viên thấp quá rồi." Quý Nhất Nam siết chặt tay cậu.

Theo mạch câu chuyện của Lý Bất Phàm, anh cũng không nhịn được mà đặt ra vài giả thiết về cuộc sống sau này của mình.

"Thực ra tôi thấy rất tốt, vì đi làm không cần rời khỏi trường. So với việc làm việc ở bên ngoài thì tôi vẫn thích bầu không khí của trường học hay viện nghiên cứu hơn. Nếu đột nhiên phải rời khỏi ngôi trường đã học bao nhiêu năm, có lẽ tôi cũng sẽ không nỡ."

Lý Bất Phàm hơi bất ngờ trước câu trả lời của anh: "Tôi cứ tưởng cậu không để tâm đến mấy chuyện này."

Ánh đèn đường theo bước chân họ tắt dần từng chút một, chỉ để lại hai cái bóng kéo dài. "Lý trí thì không để tâm, nhưng thật ra vẫn có. Tôi là người hoài niệm mà."

"Vậy... sau này cậu sẽ dạy rất nhiều sinh viên. Có lẽ năm nào cũng có người rời đi, cậu đều không nỡ từng người sao? Nhưng sinh viên cậu thích đi rồi, lại sẽ có người khác tới thôi." Lý Bất Phàm buông tay anh, đi về phía lan can bên con đường ven sông, dòng nước sông dưới chân chảy đi, dường như sẽ không bao giờ quay đầu lại.

"Sinh viên thì là sinh viên thôi..." Quý Nhất Nam luôn cảm thấy lời của Lý Bất Phàm có gì đó kỳ lạ, nhưng lại không rõ rốt cuộc là kỳ lạ ở đâu.

Anh bước tới đứng cạnh cậu, ánh đèn đường mờ tối, anh chỉ có thể nhìn rõ Lý Bất Phàm ngay trước mắt.

"Cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy, không phải mỗi lần có ai rời đi tôi cũng buồn."

Lý Bất Phàm tựa người lên lan can, gió sông thổi tóc cậu lệch sang một bên, cậu quay đầu lại mỉm cười với anh, tựa như muốn nói: Tôi không tin.

Quý Nhất Nam không tranh luận nữa, nhìn cậu như vậy anh chỉ thấy đáng yêu. Anh cúi xuống, khẽ thơm một cái rất nhẹ lên môi cậu.

"Còn muốn đi đâu nữa?" Quý Nhất Nam hỏi nhỏ.

"Chỉ là..." Lý Bất Phàm ngẩng mặt lên, thơm lại môi anh, "Đi hết con đường này thôi."

Hồi nhỏ, Quý Nhất Nam luôn cảm thấy thời gian trôi rất chậm, từng phút từng giây đều dài lê thê. Lớn lên rồi mới thấy thời gian nhanh đến vậy, đoạn đường ven sông dù có dài đến đâu, cũng vẫn sẽ có điểm cuối.

Bắt taxi về tới căn hộ, trời đã bắt đầu hửng sáng. Sau khi rửa mặt rồi nằm lên giường, Lý Bất Phàm rót cho Quý Nhất Nam một cốc nước ấm, bảo anh uống xong, rồi ngồi bên giường, không có ý định ngủ.

Quý Nhất Nam nghĩ có lẽ cậu lại bước vào giai đoạn bồn chồn khó ngủ, định ở bên cậu thêm một lúc. Không ngờ Lý Bất Phàm bỗng hỏi: "Rất lâu rất lâu trước đây, lúc chúng ta tốt nghiệp cấp ba, cậu đã tỏ tình với tôi thế nào vậy? Cậu nói cho tôi nghe lần nữa được không, tôi quên mất rồi."

Quên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!