Edit: Upehehe
---
Buổi thuyết giảng chiều chỉ kéo dài đến khoảng bốn giờ. Sau khi cùng đồng nghiệp thu dọn xong thiết bị chụp ảnh, lúc đi đến tận cửa ra vào Lý Bất Phàm mới nhìn thấy tin nhắn của Quý Nhất Nam.
Anh nói "đợi em", Lý Bất Phàm vừa ngước mắt lên đã trông thấy ở bên kia con đường xe chạy hẹp phía đối diện, Quý Nhất Nam đang dựa vào một chiếc xe thể thao mui trần màu đen, vẫy tay về phía y.
Lý Bất Phàm xách theo thiết bị chạy qua đó, Quý Nhất Nam nói rằng anh đã hẹn xong huấn luyện viên lặn, hôm nay có thể đi luôn.
Dù sao buổi tối cũng không có việc gì khác, Lý Bất Phàm vui vẻ đồng ý.
Lúc mặt trời lặn, thời tiết vẫn còn nóng, gió ấm vừa thổi qua, trên người Lý Bất Phàm nổi lên một lớp mồ hôi rất mỏng, dưới ánh chiều tà ánh lên sắc cam nhạt.
Trong xe bật nhạc tiết tấu nhanh. Ngón tay Lý Bất Phàm gõ nhịp bên cửa sổ, khóe môi mang theo nụ cười tự nhiên và thoải mái. Khung cảnh này Quý Nhất Nam từng thấy qua, nhưng đó đã là một khoảnh khắc nào đó của rất nhiều năm về trước. Lý Bất Phàm của khi ấy tốt đẹp đến mức dường như chưa từng có phiền não gì.
Họ lái xe băng qua cây cầu lớn, mặt nước dưới cầu lấp lánh ánh sóng. Lý Bất Phàm lấy kính râm đeo lên sống mũi, hỏi Quý Nhất Nam: "Cây cầu này có tên không anh?"
"Có chứ," Tóc Quý Nhất Nam bị gió thổi rối tung, "Nó tên là Cầu Tình Nhân."
"Đặt tên như vậy... có phải chỉ có người yêu mới được lên cầu không?" Lý Bất Phàm cười.
"Có lẽ vậy, vì cái tên rất lãng mạn, mỗi dịp lễ ở đây đều rất đông người."
"Ồ... Vậy anh đã đến đây mấy lần rồi?"
"Ba lần." Quý Nhất Nam thành thật trả lời, "Hôm nay là lần thứ tư. Em rất tò mò về quá khứ của anh sao?"
Lần đầu là do Lý Bất Phàm đề nghị, ở trên Cầu Tình Nhân, Quý Nhất Nam nhận được lời hứa hẹn quý giá nhất đời mình.
Lần thứ hai là lễ tốt nghiệp của anh, anh không kịp nhìn thấy hoàng hôn buông xuống, ngược lại còn dầm mình trong mưa lớn làm cho cảm lạnh rồi viêm phổi mấy ngày liền.
Lần thứ ba là trước khi anh rời khỏi Wellington, đó là lần cuối cùng Quý Nhất Nam mua được kem bên ven cầu, hoàng hôn dường như vẫn ở cùng một góc độ đó, nhưng chiếu lên người lại biến thành nỗi đau.
Lần thứ tư là bây giờ, Lý Bất Phàm ngồi bên cạnh anh, chẳng nhớ gì cả, còn hỏi anh đã đến đây mấy lần.
"Chỉ là muốn hiểu thêm một chút thôi," Lý Bất Phàm nói, "Anh từng học ở đâu, từng kết bạn với những ai, thích ăn gì, hay đi đâu chơi... Quý Nhất Nam ơi, chúng ta đã rời khỏi Vân Nam rồi, chỉ hiểu mỗi con người anh ở Shangri
-La thôi vẫn chưa đủ với em."
"Em nói em đã đến căn nhà từng thuê trước đây," Quý Nhất Nam ngừng lại một chút. "Vì sao em lại muốn đi? Em từng nói, dù có mất trí nhớ nhưng em cảm thấy mình vẫn sống ổn. Vậy còn bây giờ thì sao?"
Lý Bất Phàm thấp giọng nói: "Nếu em thật sự không nhớ gì cả thì thôi, nhưng thỉnh thoảng em vẫn nhớ ra vài mảnh vụn, rất ít thôi, nhưng em luôn cảm thấy chúng rất quan trọng.
"Mảnh vụn gì?" Quý Nhất Nam hỏi.
"Một cuộc điện thoại." Ngón tay Lý Bất Phàm gõ nhịp theo âm nhạc bên mép cửa kính. "Em chỉ biết mình đang gọi điện, nhưng vì sao gọi, gọi cho ai, đã nói gì... tạm thời đều không nhớ ra."
"Hơn nữa, gần đây em còn nghĩ đến một vấn đề, em đã tìm hiểu về rối loạn lưỡng cực. Theo lý mà nói, bệnh của em nghiêm trọng đến mức đó não bộ hẳn phải có biến đổi thực thể. Nhưng vì sao hiện tại em hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì? Rất kỳ lạ... Giống như là..."
Một suy đoán quá mức hoang đường, Lý Bất Phàm khẽ cười một tiếng, "Chắc là em bị điên rồi, nhưng em cảm thấy so với con người em trước kia, bây giờ em có thể đã hoàn toàn là một người khác, giống như trong tiểu thuyết ấy... kiểu được tái sinh."
Chiếc xe thể thao bỗng nhiên xóc nhẹ, Quý Nhất Nam nắm chặt vô lăng, nói: "Nếu thật sự là vậy thì sao?"
"Thật sự là gì?" Lý Bất Phàm liếc anh một cái. "Anh nói tái sinh à? Nhà khoa học lớn như anh mà cũng tin chuyện này sao?"
"Em chưa nghe nói Newton lúc về già cũng nghiên cứu thần học sao?" Quý Nhất Nam nói. "Trên thế giới này vẫn có rất nhiều thứ không thể giải thích."
"Ừm... Có lý" Lý Bất Phàm không phủ nhận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!