Chương 40: Trước đây em từng có bạn trai

Edit: Upehehe

---

Nửa đầu hội nghị kết thúc, giữa chừng có ba mươi phút nghỉ giải lao.

Ở hành lang hậu trường, Lý Bất Phàm dẫn theo các trợ lý, đứng đối chiếu lại quy trình với đạo diễn hình ảnh.

Trong lúc họ đang trao đổi công việc, Quý Nhất Nam được người dẫn chương trình đưa về phòng nghỉ.

Thấy Lý Bất Phàm đang nói chuyện với người khác, Quý Nhất Nam khẽ giơ tay, nói với người dẫn chương trình: "Cảm ơn anh, nhưng tôi đang đợi người, lát nữa tôi tự vào sau."

Người dẫn chương trình nhìn theo ánh mắt Quý Nhất Nam, gật đầu.

Lý Bất Phàm thấy Quý Nhất Nam đứng lại chờ, y hơi tăng tốc độ nói, xử lý xong công việc rồi mới quay lại hỏi: "Sao thế anh?"

"Đợi em." Quý Nhất Nam giơ tay, áp lòng bàn tay lên lưng Lý Bất Phàm, nhẹ nhàng kéo y về phía mình, một động tác mang rõ ý bảo vệ.

Thật ra Lý Bất Phàm chẳng có cảm giác gì đặc biệt, y đã quen rồi, đẩy cửa phòng nghỉ bước vào cùng Quý Nhất Nam.

Trong phòng nghỉ có vài nhân viên đang tán gẫu, thấy họ vào thì giọng nói đều nhỏ dần.

"Cùng tham dự một diễn đàn với em thì thôi đi, sao đến cả Wellington cũng không nói với em nữa?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Vốn định xử lý xong việc rồi tìm em, coi như một bất ngờ, ngạc nhiên không?" Quý Nhất Nam nói.

"Khi nào anh về nước?"

"Không gấp, lúc nào cũng được. À phải rồi, gần đây phía cảnh sát báo cho anh biết họ đã bắt được nhóm săn trộm rồi. Trước khi sang đây anh có đến đồn nhận diện, đúng là ba người hôm đó."

Nghe tin này, Lý Bất Phàm cũng thở phào, "Vậy thì tốt rồi."

"Dạo này mệt không? Anh không ngờ công việc của em lại là phụ trách chụp ảnh hiện trường cho diễn đàn này, anh cứ tưởng em vẫn thích những công việc thiên về ngoài trời hơn." Quý Nhất Nam nói.

Chính Lý Bất Phàm cũng chưa nghĩ thông, anh chỉ mơ hồ cảm thấy mọi chuyện trùng hợp quá mức.

Tình cờ gặp được Quý Nhất Nam ở Vân Nam, bay ra nước ngoài rồi lại chạm mặt anh tiếp.

Tất cả những điều đó... thật sự chỉ là ngẫu nhiên thôi sao?

Nhưng ngoài chữ "ngẫu nhiên", dường như cũng chẳng có lời giải thích nào khác...

"Thế giới này rộng lớn như vậy, có nhiều người đến thế, ấy vậy mà em lại cứ gặp đúng anh. Chúng ta có kiểu duyên phận này, dù cho đổi sang quốc gia khác mà vẫn gặp được nhau, hình như cũng chẳng có gì để ngạc nhiên." Lý Bất Phàm mỉm cười.

Không hiểu vì sau, sau khi nghe y nói xong câu này, sắc mặt Quý Nhất Nam nhạt đi đôi chút. Anh gật đầu, tiến lại gần Lý Bất Phàm hơn, giơ tay đặt sau thắt lưng y, ngón cái hơi dùng lực khẽ ấn xuống.

Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, người bước vào là Eric, người mà mấy hôm trước Lý Bất Phàm có trò chuyện vài câu khi ăn sáng, y vẫn còn nhớ anh ta.

"Ian, lâu rồi không gặp." Eric cười tươi rói, vừa đến đã tay bắt mặt mừng chào Quý Nhất Nam.

Tay Quý Nhất Nam tự nhiên rời khỏi người Lý Bất Phàm, nói: "Không ngờ lần này lại gặp được cậu."

"Vừa thấy tên cậu trong danh sách là tôi nhờ trợ lý đặt lịch ngay." Eric chú ý tới Lý Bất Phàm đứng cạnh Quý Nhất Nam, liền chào hỏi: "Chào cậu, sáng nay tôi cũng thấy cậu ở khách sạn, nhưng lúc đó cậu có vẻ rất bận nên tôi không chào."

"Không sao." Lý Bất Phàm lắc đầu.

"Hai người quen nhau à?" Ánh mắt Eric đảo một vòng giữa hai người.

"Quen." Lý Bất Phàm không giải thích thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!