Edit: Upehehe
---
Khi Lý Bất Phàm tỉnh dậy, Quý Nhất Nam không có trong phòng.
Y vào phòng tắm rửa mặt trước, thấy khăn tắm đã ướt, biết anh đã dậy rồi.
Không bao lâu sau Quý Nhất Nam trở về, tay xách bữa sáng mua sẵn, vừa bước vào đã nói mình đã làm xong thủ tục xuất viện.
"Lát nữa chúng ta cùng đến đồn cảnh sát, tôi còn phải ghé viện nghiên cứu." Quý Nhất Nam vừa nói vừa đặt túi đồ ăn lên bàn nhỏ, cẩn thận gỡ từng lớp bao bì.
"Sáng nay đo nhiệt độ chưa?" Lý Bất Phàm ngồi xuống.
Thấy sắc mặt Quý Nhất Nam vẫn ổn, y cũng không quá lo lắng.
"Đo rồi, đã hết sốt, thân thể tôi khỏe lắm." Quý Nhất Nam chỉ nói một câu vốn rất bình thường, nhưng nửa sau lại hơi mang hàm ý khác. Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười không rõ lý do.
Lấy xong lời khai ở đồn cảnh sát cũng chỉ mới giữa trưa. Hai người ăn qua loa ở thị trấn rồi tiếp tục lái xe lên đường.
Viện nghiên cứu nằm cùng hướng với khách sạn, Lý Bất Phàm đưa Quý Nhất Nam đến nơi, định chào anh một cái rồi đi ngay.
"Chắc tôi không ở lại lâu đâu, cậu có thể vào trong đợi tôi, đăng ký là được." Quý Nhất Nam nói.
Lý Bất Phàm nghĩ về cũng chẳng có việc gì nên đồng ý.
Y lái xe đến cổng bảo vệ. Bác bảo vệ đẩy ra một quyển sổ dày cộp, bảo y điền thông tin.
Lý Bất Phàm cầm cây bút bi đã hơi cũ nhưng vẫn còn nhiều mực, cúi đầu viết.
"Nghe Tiểu Thất nói mấy hôm trước các cậu gặp bọn săn trộm à?" Bác bảo vệ nói giọng đặc sệt địa phương, "Chu choa mạ ơi, đáng sợ thật. Hồi tôi còn nhỏ theo mẹ lên núi hái nấm, cũng từng gặp một lần, từ đó sợ mãn kiếp luôn."
"Loại chuyện đó chắc cả đời tôi cũng chỉ gặp một lần thôi." Quý Nhất Nam vừa nói vừa nhìn thấy Lý Bất Phàm khựng lại, giống như không biết nên viết gì, bèn cúi đầu hỏi y sao thế.
Hóa ra Lý Bất Phàm dừng lại ở mục "Quan hệ", Quý Nhất Nam khẽ nói: "Ghi người nhà đi."
"Sao tự dưng lại thành người nhà rồi?" Lý Bất Phàm nhướng mày.
"Cậu nói thế với y tá mà." Quý Nhất Nam nói.
Lý Bất Phàm sửng sốt, "Sao cậu biết?"
"Sáng nay tôi đi đo nhiệt độ, y tá kể tôi nghe." Quý Nhất Nam chạm nhẹ vào gáy y, "Viết nhanh đi, xong còn vào nữa."
Bác bảo vệ cười híp mắt nhận lại sổ đăng ký, chẳng buồn xem qua.
Lý Bất Phàm lái xe vào bãi, rồi cùng Quý Nhất Nam đi vào tòa nhà chính.
Lúc này y mới nhận ra, Quý Nhất Nam có khá nhiều bạn ở đây. Những người đi ngang qua đều niềm nở chào hỏi, ai cũng nhắc lại chuyện mấy hôm trước, phần lớn là hỏi thăm sức khỏe anh.
Phòng làm việc của Quý Nhất Nam ở tầng ba, nhưng họ đi thẳng lên trên mà không dừng lại.
"Tôi dẫn cậu đến chỗ có thể thăm quan được, không thì chán lắm." Quý Nhất Nam nói.
"Đồng nghiệp của cậu tốt ghê."
Quý Nhất Nam cảm thấy câu nói đó của Lý Bất Phàm giống như thể trước đây y vốn không nghĩ như vậy, bèn hỏi: "Sao lại nói thế?"
"Chỉ là tôi thấy cậu khá trầm tính, vậy mà quan hệ với mọi người rất tốt." Lý Bất Phàm nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!