Chương 33: Dây chuyền

Edit: Upehehe

---

A Hạ đưa đưa người đến rất nhanh, tiếng còi cảnh sát vang vọng khắp không gian, Lý Bất Phàm được vài người dùng dây thừng kéo lên.

Xe địa hình chỉ có thể chạy đến mép hồ dưới vách núi. Khi Lý Bất Phàm gặp lại Quý Nhất Nam, anh đã ngồi dựa vào ghế sau xe.

Gió lạnh thổi qua, hơi lạnh theo đó tạt lên người Lý Bất Phàm khiến y cũng rùng mình một cái.

A Hạ ngồi vào ghế lái, chỉnh máy sưởi trong xe lên mức cao nhất, không nói thêm lời nào, lái xe phóng thẳng ra khỏi núi.

"Đến bệnh viện gần nhất ít nhất cũng phải hai tiếng, cố gắng chịu một chút." A Hạ nói.

Lý Bất Phàm không đáp, chỉ đưa tay cởi áo của Quý Nhất Nam.

Cả người anh ướt đẫm, lúc này nhất định phải cởi hết quần áo. A Hạ nhìn qua gương chiếu hậu, nhắc nhở: "Phía sau có khăn tắm."

Sau khi rơi xuống nước, lớp áo dày khiến Quý Nhất Nam phải dùng sức gấp mười lần mới có thể bơi được vào bờ. Giờ anh thật sự đã kiệt sức, gắng gượng nhấc tay lên, định giúp đỡ một chút.

Lý Bất Phàm gạt tay anh ra. Trong ánh sáng lờ mờ, y nhìn vào mắt Quý Nhất Nam, chắc là một giây, hai giây, y cũng chẳng đếm rõ, chỉ biết rằng khi tầm nhìn dần mờ đi, y liền quay mặt sang chỗ khác.

"Đừng khóc." Quý Nhất Nam đưa tay nhẹ nhàng chạm vào đuôi mắt y.

Lý Bất Phàm không muốn nói chuyện, vẫn không nói lời nào. Y c** s*ch quần áo Quý Nhất Nam, dùng khăn lau khô toàn thân anh.

Khi đến chỗ xương sườn, lòng bàn tay Lý Bất Phàm áp lên hai bông hoa Cách Tang đỏ rực.

"Tôi mệt quá, muốn ngủ một lát, sau này tôi sẽ giải thích với cậu." Giọng Quý Nhất Nam yếu ớt, sắc mặt cũng tái nhợt.

Nhưng Lý Bất Phàm sợ anh ngủ, lúc này tuyệt đối không được ngủ. Y cởi áo khoác chống gió của mình, bọc Quý Nhất Nam lại, rồi cúi đầu hôn lên môi anh.

A Hạ chỉ liếc qua một cái, biết điều không nói gì, coi như mình không tồn tại.

Nụ hôn của Lý Bất Phàm rất mạnh bạo, giống như cắn xé, dùng đau đớn làm Quý Nhất Nam tỉnh táo. Vừa rồi trên vách núi y đã gắng sức quá lâu, tay cũng run rẩy, đành giữ chặt bả vai anh. Quý Nhất Nam không còn sức, lòng bàn tay đặt lên hông Lý Bất Phàm, đầu tựa vào ghế, nghiêng mặt chậm rãi đáp lại y.

"Đừng ngủ." Giọng Lý Bất Phàm khàn khàn nói câu đầu tiên.

Y chạm vào người Quý Nhất Nam, thấy da anh bắt đầu nóng lên, lại lấy khăn tắm lau khô tóc cho anh.

Quý Nhất Nam chậm rãi chớp mắt, trong bóng tối tìm tay Lý Bất Phàm rồi nắm lấy. Anh cũng muốn làm cho mình tỉnh táo, liền nghiêng người, lại hôn y lần nữa.

Hai người gần như không phát ra tiếng, chỉ có thể cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch khi họ tựa sát gần nhau.

"Có thuốc hạ sốt không?" Giọng Lý Bất Phàm càng khàn hơn. Một tay y đỡ gáy Quý Nhất Nam, để anh dựa vào ngực mình.

"Có, trong ngăn để đồ, anh tìm thử đi, nước cũng ở đó." A Hạ đáp, không quay đầu lại.

Lý Bất Phàm bật đèn nhỏ phía trên, nhờ ánh sáng mờ lục tìm thuốc hạ sốt và chai nước trong ngăn chứa đồ, xem qua hạn sử dụng, bẻ một viên, đút cho Quý Nhất Nam uống.

Anh uống nước, nuốt thuốc xong, không kìm được mà nhắm mắt lại.

Lý Bất Phàm ôm chặt lấy Quý Nhất Nam, muốn dùng hơi ấm của mình sưởi cho anh.

Sau đó cả hai đều thiếp đi. Khi xe sắp đến bệnh viện, Lý Bất Phàm tỉnh trước, khẽ vỗ mặt Quý Nhất Nam gọi anh dậy.

Thấy anh không phản ứng, Lý Bất Phàm hoảng hốt, nhỏ giọng gọi anh: "Quý Nhất Nam ơi, đến bệnh viện rồi, tỉnh dậy đi."

"Không tỉnh à?" A Hạ hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!